HunHan – Ấn Ái Triền Miên – Chương 30

@@ Vì có sự nhầm lẫn nên update chương hơi loạn 

Chương 31 là do cị # làm nhưng chưa edit xong . Bây giờ taz mới bắt đầu nè T^T — Mẫn —


Không ngờ nam nhân này lại có loại ý tưởng kinh khủng đó , Lộc Hàm nhìn Ngô Thế Huân đem khăn tay ném vào bồn cầu , rồi mới phóng nước trôi đi, trên mặt vẫn đỏ bừng.

“Cần tắm rửa không ?”

“Trước khi đi làm em đã tắm rồi”. Nếu tắm sẽ cùng ca ca tắm sao ? Tim cậu đập thình thịch.

“Ừm . Vậy không tắm.” Vừa nói hắn vừa đem cậu tha ra ngoài phòng tắm .

“Đem áo cởi nốt đi.”

Lộc Hàm bị đặt trên giường , đỏ mặt cởi quần áo trên người . Nghĩ ,đây là lần đầu tiên mình cùng ca ca thuê phòng , trong lòng liền đảo giống như trống bỏi , nhộn nhạo . Việc vừa rồi còn khiến cậu chưa thể bình tĩnh lại . Trừ bỏ trong ký túc xá làm một lần , còn lại đều là làm bên ngoài làm , Lộc Hàm càng mặt đỏ . Xác thực, hôm nay là thứ hai , mọi người đều đi làm , ca ca nếu muốn , không phải chỉ cần ở trong ký túc xá là được sao , cần gì chân chính đi thuê phòng . Điều này lại khiến cậu không khỏi nghĩ đến lần trước, hắn đúng là muốn nhục nhã mình trước mặt ban gái ? Tuy vậy nhưng Lộc Hàm không dám hỏi , sợ nghe được đáp án mà cậu không muốn này . Hắn hiện tại không phải đã mất hứng thú với mình , sao còn…… đầu óc Lộc Hàm lại hỗn loạn một mảng .

“Em làm sao vậy , thế nào , không muốn cùng tôi làm tình ?” Ngô Thế Huân phát hiện biểu tình cậu không thích hợp , nghĩ là như vậy .

Lộc Hàm không nói gì , kỳ thật cậu không phải không muốn cùng ca ca làm , chỉ là cảm thấy nếu hắn chỉ coi mình là kẻ thay thế nữ nhân , trong tâm có chút khổ sở cùng xót xa . Nhưng nếu ca ca không đến tìm mình , cậu sẽ càng buồn bực hơn . Điều này làm cho đầu óc Lộc Hàm mâu thuẫn không thôi .

Thấy cậu không nói lời nào, Ngô Thế Huân nghĩ Lộc Hàm không cam chịu , không khỏi nóng giận . Trước đây bị thao đều thao nhiều lần như vậy mà vẫn cơ khát đến nỗi bên trong nhét khiêu đản , bây giờ còn giả vờ  “Trinh tiết liệt nữ” . Hiện tại dù không cần cũng phải cần .

“Ghé vào giường , chính mình rút khiêu đản ra cho tôi .”

“Ca ca… Anh có phải chán ghét em lắm không ?” Ngô Thế Huân bắt cậu làm một vấn đề , trao đi đổi lại Lộc Hàm cũng muốn hỏi lại hắn một việc .

Ngô Thế Huân ngẩn người , nguyên lai nãy giờ tiểu gia khỏa này là suy nghĩ chuyện ấy sao ? Chán ghét hay không ? Hắn cũng không biết , chỉ cảm thấy có đôi khi hơi chán ghét , như lúc nhìn thấy cậu cùng Vân Kì gần nhau.

“Em nói nhảm nhiều vậy, nhanh lên đi.” Ngô Thế Huân không kiên nhẫn lảng sang chuyện khác .

Quả nhiên là chán ghét sao ? Lộc Hàm cảm giác được một trận thương tâm . Ngoan ngoãn ngồi trên giường . Cứ để ca ca muốn làm gì thì làm đi.

“Chính mình ngoạn ( chơi ) cho tôi xem.” Ngô Thế Huân đem tay cậu đưa đến hậu huyệt , khiến cho chính Lộc Hàm dùng khỏa khiêu đản tự an ủi mình , vì không mang chốt mở , nên chỉ có thể bắt cậu dùng tay .

“Ca ca…” Lộc Hàm nháy mắt thẹn thùng , trước mặt ca ca , cậu sao có thể tự mình “chơi”…

“Giống lần trước em tự an ủi chính mình đó , nhanh lên…” Ngô Thế Huân cảm thấy miệng lưỡi hắn bắt đầu khô khan dần , tưởng tượng đến hình ảnh mình thao tiểu mê người này đến chết đi sống lại , bỗng dưng muốn nhìn bộ dáng tự an ủi của cậu . Trước đây mình đã nhìn thấy một lần , nhưng lại không thấy được vẻ mặt của cậu , hiện tại , hắn có thể từ từ thưởng thức .

Nghe ca ca nhắc tới sự kiện trước đây , Lộc Hàm cảm giác thân thể nóng lên . Cậu vẫn nhớ rõ , khi đó cậu khổ sở bao nhiêu . Lộc Hàm nghĩ ca ca sẽ cảm thấy mình dơ bẩn xấu xa , không nghĩ tới , hắn còn muốn nhìn mình tự an ủi ……

Cậu không kháng cự nữa , thẹn thùng tại trước mặt hắn tự an ủi . Dùng sức co hậu huyệt lại , cảm giác được khiêu đản kia bên trong mình giật giật.

“A cáp…”

Khách sạn có bcs cùng dầu bôi trơn , Ngô Thế Huân không lấy bcs ( Thế mới chết !!! :)) ), chỉ đem bôi trơn dính một ít trước huyệt khẩu Lộc Hàm , rồi mới nắm ngón tay cậu cắm vào.

Vì có dịch trơn , từng ngón tay rất nhanh liền đi vào được , khiêu đản vào càng sâu , cậu rất khó mới có thể đụng tới , chỉ có thể lấy ngón tay mình mô phỏng tư thế , trừu sáp . Đụng tới khiêu đản tận lực va chạm vào vách thịt , càng làm khoái cảm tăng lên .

“A cáp…. A… Ca ca…”

Không lâu sau phía trước tiểu dương vật Lộc Hàm liền cương , một bên cắm vào ngón tay trong hậu huyệt , một bên dùng hạ thể ma sát .

Nghe thấy thời điểm cậu tự an ủi liên tục hô ca ca , trong lòng Ngô Thế Huân có một chút cảm giác thỏa mãn . Lộc Hàm mặt càng ngày càng hồng , mắt đã muốn nhắm lại , trán xuất hiện mồ hôi , môi hơi hơi mở phun ra vài tiếng rên rỉ kiều mị . Hồ ly tinh này , quả nhiên là thường xuyên tự an ủi a , trông bộ dáng thực say mê . Hắn phát hiện tại thời điểm cậu tự an ủi , biểu tình quá sức câu nhân , nhớ tới việc lần trớc , không biết vì sao lần này không hề cảm thấy mâu thuẫn , ngược lại thân thể hắn lại có chút khô nóng.

“Tốt lắm, nắm tay lấy ra .” Nhưng rất thanh Ngô Thế Huân lấy lại lý trí .

Tuy hắn biết , nhưng vẫn vòng vo suy nghĩ mỗi lần Lộc Hàm tại tự an ủi tưởng tượng đến ai .

“Ca ca…” Ngô Thế Huân không biết mình có phải nghe lầm hay không , hắn cảm thấy thanh âm hồ ly tinh này lộ ra ít bất mãn . Lộc Hàm đưa tay rút ra , cảm thấy trong hậu huyệt một mảng trống rỗng khó chịu , nhịn không được co rút lại , muốn nhét thêm bên trong kia khỏa khiêu đản cho mình một ít an ủi .

“Hồ ly tinh, đừng lưu luyến , nhanh đem khiêu đản lấy ra.” Ngô Thế Huân vỗ vỗ mông cậu , cảm giác nơi đó sờ thật thoải mái , thế là lại dùng lực nhu nhu xoa nắn .

“Ân a… A… Ca ca… Đừng…”

“Đừng ? Em không muốn lấy khiêu đản kia ra phải không ? Nhìn tiểu cúc hoa non mềm của em co rút mê người kìa . Như thế cũng tốt, em nói xem , tôi trực tiếp cứ như vậy đi vào , sẽ thế nào a ?”

Ngô Thế Huân cắn cắn lỗ tai hồng hồng của cậu . Cảm giác được người dưới thân run rẩy .

Advertisements

[ Hunhan ver / edit ] Mẹ là hũ nữ – chap 1

Tác giả: Miêu Linh 
Thể loại: Đam mỹ hài, hiện đại đô thị, nhẹ nhàng, 

Note : lấy ra chưa có sự đồng ý của tác giả , mong đừng mang ra ngoài

Chương 1: Cuộc hội ngộ của 2 bà mẹ. 
Hai mươi năm sau… 
Cuốn truyện đam mỹ “ Mẹ là Hủ Nữ” của tác giả người Pháp mới được phát hành và rất ăn khách. Tại một hiệu sách nổi tiếng chuyên cập nhật những cuốn đam mỹ hay ở Bắc Kinh, trên giá chỉ còn duy nhất một cuốn truyện. Từ hai phía đối nhau, có hai người phụ nữ ăn mặc nhìn rất sang chảnh, mắt phát quang và thi nhau lao đầu về phía giá sách. Cả hai cánh tay cùng nhau chạm vào quyển sách… giằng co. 

-Nó là của tôi. 
-Tôi chạm tay vào trước mà. 
-Là của tôi mà 
-Không! Là của tôi mới đúng… 
…. 
Mải mê giằng co một hồi, hai người phụ nữ mới ngẩng đầu nhìn nhau sau khi cuốn truyện rơi một tiếng “bộp” xuống đất… 
Cả hai bên cùng tháo kính ra nhìn, mắt mở to, miệng há hốc, khoé môi giật giật: 
– Trịnh Ân Nhã / Lý Tú Kì… 
-Hahahahaha…/Hahahahaa 
Sau sau khi gọi tên nhau thì cả hai cùng cười một điệu cười bá đạo. Vẫn nụ cười của mười năm trước, vẫn cái nhìn kì thị của mọi người xung quanh như mười năm trước. Hai người bạn cũng là của mười năm trước nhưng giờ đã trưởng thành hơn và trở thành những người phụ nữ thành đạt. 
Cùng nhau cầm cuốn truyện lên và đi ra quầy thu ngân thanh toán tiền. Hai người lại dắt nhau ra ghế đá dưới gốc cây cạnh cửa hàng bán sách của mười năm trước. Chỉ có điều cảnh vật nơi đây đữ khác xưa quá nhiều, cũng phải rồi, đã mười năm trôi qua… 
-Không ngờ chúng ta lại hội tụ trong trường hợp như thế này… 
Ân Nhã cầm tay Tú Kì cười không ngớt. 
Ân Kì cười cũng tươi không kém, giọng điệu vui vẻ: 
-Đương nhiên rồi, sao mà có thể ngờ được chứ! 
Tớ rất là bất ngờ, không ngờ lại là cậu…haha 
Hai người quắn lấy nhau, sau một hồi hàn huyên đủ thứ trên trời dưới đất thì chợt nhớ ra điều gì đó… 
Quay lưng lại với nhau rồi chợt… 
“Kéo lá buá…” 
-Kéo/Lá… 
-Hahahaha…là con tớ sẽ là công còn con cậu sẽ là thụ 
Ân Nhã phá lên cười trong sung sướng, niềm mơ ước của bà từ thưở biết tới Boy Love đã thành hiện thực. Tú Kì có vẻ không hài lòng về kết quả cho lắm. Bờ môi cong véo lên phụng phịu: 
-Con trai của mẹ, mẹ xin lỗi. Nhìn con như thế đáng lẽ phải được nắm trên chứ! 
Ân Nhã quàng tay qua vai Tú Kì vỗ vỗ: 
-Là ý trời đã sắp đặt con trai tớ nằm trên hahaha… 
Cậu định bao giờ cho chúng nó gặp nhau đây??? 
Nói tới chuyện này Tú Kì bỗng cau mày: 
-Quên nói, thằng con trai tớ nó có biểu hiện là thẳng nam. Sau bao nhiêu năm tháng tớ cho nó đọc yaoi, danmei, xem GV mà nó không có biểu hiện là bị cong gì hết. 
Ân Nhã chống cằm, bộc lộ suy nghĩ tư tưởng của mình sau khi nghe: 
-Tớ cũng phải thú nhận là thằng con tớ cũng thế! Khổ công rèn luyện thế nào đi chăng nữa cũng chỉ thấy nó đọc Hen và xem JAV. 
-Trời/ơi!!!! 
Hai người cùng nhau nắm tay dơ lên quyết tâm, vẻ mặt biểu hiện “vì một tương lai Thông mạnh hơn…ơn…ơn…ơn”: 
-Cùng nhau cố gắng. 
-Nhất định rồi. Bắt đầu từ hôm nay tớ với cậu sẽ cùng nhau vạch kế hoạch “Kết nối trái tim” cho chúng nó… 
Bóng chiều tà dần buông xuống, hai người phụ nữ cùng đi chung về một hướng hứa hẹn một câu chuyện thú vị sắp diễn ra. Liệu hai chàng trai-con của họ có thể sống yêu qua ngày với hai bà mẹ Hủ Nữ này? 

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 29

 

“A… Cái kia… Em Không mang… A…”

“Không mang ? Không mở cũng hưng phấn được sao ? Thân thể em thật dâm đãng.” Kỳ thật Ngô Thế Huân muốn nói mẫn cảm , nhưng lại muốn khi dễ Lộc Hàm .

“… A… Bởi vì.. Em còn phải đi làm… Ân a…”

“Em vừa mới nói em vào trong đó làm là muốn rèn luyện chính mình , nguyên lai em chính là rèn luyện như thế a.” Hắn lại chen vào tiểu huyệt một ngón tay .

Lộc Hàm đỏ mặt, không biết biện giải như thế nào, nếu biết hôm nay Ngô Thế Huân đến tìm , cậu tuyệt đối sẽ không mang cái này đi làm . Còn bị hắn phát hiện , hiện tại muốn giải thích cũng không biết phải giải thích thế nào , dù sao ca ca đã nhìn thấy bên trong mình xác thưc có một khiêu đản . Điều này làm cho Lộc Hàm xấu hổ đến cực điểm .

Ngô Thế Huân nhìn mặt cậu , ban nãy ngọn đèn mập mờ chỉ nhìn thấy được chút ửng hồng . Hiện tại đèn rất sáng , hắn nhìn hai má Lộc Hàm hồng hồng cảm thấy hôm nay tiểu tao hóa này thật sự thực mê người , khiến hắn muốn cắn một cái giống lúc trước . Nhưng lần này hắn không làm vậy . Tiểu gia khỏa , cứ như vậy chạy tới chỗ kia làm , sớm muộn sẽ bị nam nhân nhìn trúng ăn mất , bên ngoài toàn là những tên nam nhân không đứng đắn  ( *ngáp* ờ ờ —3– Mi thì đứng đắn lắm cơ ~ ) , không bằng chính mình tự thỏa mãn tiểu dâm đãng này .

“Bỏ công việc làm thêm của em đi .” Khẩu khí không có chút thương lượng .

Nhớ lại lần giáo huấn trước , Lộc Hàm biết cùng hắn cứng đối cứng chỉ khiến kích phát hắn tức giận thêm . Thế là đành hàm hồ đồng ý trước , mình có thể lại đi tìm việc khác cũng được .

Thấy cậu đáp ứng rồi , Ngô Thế Huân không tiếp tục dây dưa chuyện này . Hắn hôm nay tìm Lộc Hàm , quả thật là muốn cùng cậu làm . Nhưng trước khi làm , cần giải quyết nốt việc kia.

“Em vừa mới nói muốn đi WC , là gạt tôi ? Xem ra lần trước tôi trừng phạt em không đủ a , nhanh như vậy đã quên ? Tôi không phải đã nói khi em nói dối tai sẽ hồng sao ? Cho nên sau này không được nói dối tôi nữa.” Ngô Thế Huân dùng sức chọc chọc khiêu đản bên trong tiểu huyệt , khiến nó vừa vặn đâm vào vách thịt mẫn cảm .

“A cáp… A… Ca ca… Em không…” Vốn cậu muốn lừa ca ca đi WC , rồi đem cái kia lấy r a , nhưng sau đó vì quá khẩn trương , cậu thật sự muốn đi WC a .  ( :”> Gậy ông đập lưng ông ??? )

Ngô Thế Huân đưa tay đến phía trước , ưm , có chút cương , chắc do khiêu đản kích thích nên thực sự muốn đi WC , bỗng nhiên hắn nắm tiểu dương vật mê người , rất dùng sức , khiến Lộc Hàm đau hô một tiếng.

“Sau này không được nói dối tôi nữa.”

“Ân.. Em biết.. Không bao giờ nữa … Ca ca… Buông ra…” Lộc Hàm khóe mắt đã chảy ra lệ . Phía trước vốn đã cấp bách , còn bị nam nhân nắm như vậy , thật là khó chịu…

“Muốn tôi buông sao ?”

“Ân.”

Ngô Thế Huân buông dương vật ra , còn rút ra ngón tay khỏi cơ thể cậu , đưa Lộc Hàm kéo đến bồn cầu.“Không phải muốn đi WC sao ? Cứ như vậy đi đi.”

Ách ? Lộc Hàm bất đắc dĩ.

“. Ca ca… Anh.. Cũng không thể đứng đó … Trước tiên đi ra ngoài…”

“Không được . Một là tôi xem em đi , nếu không ta giúp em . Mau lựa chọn .”

Đây là cái kiểu lựa chọn gì vậy ? Lộc Hàm buồn bực . Bởi vì quần lót đã bị kéo xuống dưới , nửa người cứ đứng ở chỗ này cũng không phải cách giải quyết , cậu ngượng ngùng cầm nơi đó , lại sao cũng tiểu không được , chắc do quá khẩn trương . Nam nhân mình thích nhìn mình đi tiểu , mình có thể không khẩn trương sao . ( :v Ôi cười chảy nước mắt =))) )

“Cái kia… Ca ca…” Thanh âm Lộc Hàm mang theo tiếng khóc nức nở .

” Mau đi đi . Nghẹn lâu đối thân thể cũng không tốt nga .” Nam nhân cười gian trá .

Xem vẻ mặt cậu còn đang nhăn nhó , động tác kế tiếp của Ngô Thế Huân khiến Lộc Hàm nháy mắt đầu óc đều trống rỗng . Chỉ thấy nam nhân cầm dương vật đã cương đến đáng thương này .

“A ! Ca ca… Thế Huân … Anh làm.. Cái gì…” Bàn tay ấm áp cầm nơi đó của mình giúp mình đi WC , Lộc Hàm thiếu chút nữa bị dọa ngất . ( Ọ.Ọ Tưởng tượng thôi mà taz đã thấy xót cho ” Lộc be bé rồi ” TT^TT … Bị thằng Huân nó bóp thế thì đi kiểu zùy ~~~ Ôi a di đà phật !!! )

“Em đã không chịu đi , chỉ có cách để tôi giúp em .” Nam nhân nói như điều đương nhiên mình phải làm .

Ngô Thế Huân cố ý cầm tiểu dương vật cao thấp xoa xoa nắn nắn .

“A.. Ca ca… Đừng… A…” Bị ca ca nắm như vậy làm cậu càng khẩn trương , vì sao sự tình chỉ có hơn mười giây là có thể giải quyết mà bị bọn họ làm thành lâu như vậy . Nếu hắn còn lộng tiếp thì chắc chắn nơi đó của mình không còn muốn đi WC , mà biến thành muốn bắn tinh . Lúc này Lộc Hàm thật sự muốn khóc .

“Thoải mái a … không cần sợ hãi… cứ đi  bình thường là xong…” Hắn phả hơi vào lỗ tai cậu , thanh âm tràn ngập nam tính . Không biết vì sao , nghe lời nói của Ngô Thế Huân , Lộc Hàm thật sự chậm rãi thả lỏng người . Ngô Thế Huân cũng không bộ lộng tiểu dương vật nữa . Chỉ cầm như bình thường .

Hạ thân cuối cùng nhịn không được , tiết ra ngoài . Cậu cảm thấy mình quá xấu hổ chỉ muốn đào cái lỗ mà chui vào , lấy tay che hai mắt mình , che dấu tâm tình bối rối .

Ngô Thế Huân nhìn tiểu dương vật xinh đẹp bắn ra chất lỏng , hắn không hề có cảm thấy dơ bẩn , ngược lại có chút tình sắc . Dùng khăn tay xoa xoa , Ngô Thế Huân kéo tay cậu cầm xuống dưới chính mình.

“Tốt lắm.”

Lúc này hắn mới phát hiện khóe mắt cậu có chút hồng hồng , mặt trên còn có một ít nước mắt.

“Xảy ra chuyện gì ?”

“Mất mặt……” Thanh âm Lộc Hàm giống con mèo con,nhuyễn nhuyễn.

Thì ra vậy , Ngô Thế Huân cười cười.

“Không gì mất mặt . Ai cũng có lúc thế .” Lần sau tôi sẽ đem em mất mặt xấu hổ muốn chết , hắn tà ác ở trong lòng bổ xung một câu .


 

:”> Chương này quá ư là bt* TT^TT

Thèng Huân nắm ” Lộc be bé ” giúp bé Hàm đi ” tiểu ” =)))

 

[ Hunhan ver / edit ] Hoàng thượng bất yếu – chương 2

“Ngươi lại kêu một tiếng ái phi thử xem.” Dùng sức lau đi vết ướt ngoài miệng, mặt  Lộc

Hàm nhịn không được vặn vẹo. 

Bị người cũng là nam tử cưỡng hiếp, bảo y làm sao nuốt xuống cơn tức này! 

“Mẫu hậu. . .” Nhưng hoàng thượng lại đột nhiên nghẹn ngào thấp gọi một tiếng, đầu tựa vào trong lòng ngực của y chà chà. 

“Ngươi. . .” 

Không gọi y ái phi, lúc này lại sửa gọi hắn mẫu hậu, cho dù y là nữ tử, cũng không sinh ra con trai lớn như hắn! 

Lộc Hàm tức giận muốn liều lĩnh nâng quyền đem tên gia hoả này đánh cho bất tỉnh bớt phiền, nhưng mà hoàng thượng lại đột nhiên dắt ống tay áo của y, nhìn y, hai hàng nước mắt liền từ gương mặt của hắn chảy xuống. 

“Mẫu hậu, Huân nhi thật biết điều, người không nên chỉ nhìn đệ đệ, nhìn Huân nhi một cái được không?” 

Nhìn hoàng đế khóc không thành tiếng, tất cả tức giận trong lòng Lộc Hàm đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng tăm hơi. . . .

Xem ra, hoàng tộc cũng không hạnh phúc hơn so với dân chúng bình dân bọn y bao nhiêu, nhìn hắn một bộ dáng thương tâm muốn chết, đích thị là có rất nhiều chuyện thương tâm không chịu nổi. 

Khó trách hôm nay là ngày sinh của hắn, lại còn uống say mèm. Này làm hoàng thượng cũng thực không dễ dàng a. 

Có chút đồng tình hoàng đế còn trẻ này, Lộc Hàm cũng không giãy dụa nữa, vươn tay vỗ nhẹ nhẹ phía sau lưng hắn. 

“Mẫu hậu, trẫm biết người thích hoàng đệ, không thích trẫm, trẫm nguyện ý đem ngôi vị hoàng đế nhường lại, nhưng hoàng đệ còn nhỏ, chống đỡ không nổi toàn bộ triều đình, chờ hoàng đệ trưởng thành, trẫm nhường ngôi vị cho hắn.” Như cảm thấy trấn an của Lộc Hàm , hoàng thượng vừa nức nở, vừa nói. 

“Ngươi muốn cho ra ngôi vị hoàng đế?” Không dự đoán được hắn cư nhiên sẽ nói ra lời nói này, Lộc Hàm ngây ngẩn cả người. 

Xưa nay vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, chuyện huynh đệ cãi nhau, cốt nhục tương tàn thật nhiều, có lần nào không phải biến thành gió tanh mưa máu, nhưng hôm nay, người này lại nói muốn buông tha cho ngôi vị hoàng đế mỗi người tha thiết ước mơ? 

“Ngôi vị hoàng đế tính cái gì, chỉ cần mẫu hậu ngẫu nhiên cười một cái với Huân nhi, Huân nhi đã thấy đủ.” Hoàng thượng cười, trong giọng nói tràn đầy chua sót. 

“Ngươi không sợ Thiên triều hủy ở trong tay Thái Hậu?” Nhíu mày, Lộc Hàm nhịn không được hỏi một câu. 

Tuy rằng, thiên hạ do ai chưởng quản không liên quan chuyện của y, nhưng nếu là ngoại thích (họ ngoại, nhà bên vợ vua) chuyên quyền, thế cục trong triều di chuyển, thiên hạ tất sẽ đại loạn, dân chúng cũng sẽ không thể an nhàn. 

Loại đạo lý này, bình dân dân chúng như y cũng biết, thiếu niên hoàng đế trước mắt này sao lại không biết? 

Vào kinh mấy ngày, y nghe được không ít nghị luận trên phố, đều nói tân hoàng vừa đăng cơ tuy rằng còn trẻ, nhưng là vị minh quân, ngắn ngủn một năm, nghiêm túc cai trị, thúc đẩy tân pháp cải cách, đã làm nhiều chuyện vì các dân chúng. 

Một hoàng đế như vậy, hắn lại nói muốn thoái vị cho đệ đệ? 

“Mẫu hậu sẽ không, mẫu hậu chỉ là muốn muốn hoàng đệ làm hoàng thượng, chỉ cần Huân nhi thỏa mãn nguyện vọng của mẫu hậu, mẫu hậu sẽ tốt với Huân nhi.” Hắn chỉ la hét theo ý mình, không biết là say hồ đồ rồi, hay là trong lòng vốn tính như thế.
“Ngươi đây là ngu hiếu! Trị quốc là chuyện lớn cỡ nào, há có thể đem ngôi vị hoàng đế nói cho là cho!” Lộc Hàm thở phì phì trừng mắt nhìn hắn, gõ lên đầu hắn một cái. 

“Mẫu hậu, người đừng đánh Huân nhi nữa, cái gì Huân nhi đều nghe người, người đừng đánh Huân nhi nữa.” Nhưng nắm tay lần này của y không nhẹ không nặng, lại làm cho hoàng thượng co cổ lại, thân mình lạnh run. 

Lộc Hàm thấy bộ dáng này của hắn, tâm không khỏi thu lên, “Thái Hậu thường xuyên đánh ngươi?” 

Hổ dữ không ăn thịt con, vì sao Thái Hậu đánh hoàng thượng? Hơn nữa nhìn bộ dáng lại là thường xuyên đánh chửi, trí nhớ đã khắc đến trong xương cốt, nếu không sẽ không giống như vậy, hơi có động tĩnh có thể làm cho hắn kinh hoàng thất thố. 

Lộc Hàm đột nhiên minh bạch cái gì, chỉ sợ vị thiếu niên hoàng đế này từ nhỏ đã không được Thái Hậu thích, thường xuyên nghiêm khắc giáo dục hắn, thậm chí nói lời lạnh lùng đối đãi hắn. Mà đau xót do thiếu tình thương của mẹ, sợ là đã ở trong tâm hắn lưu lại bóng ma không thể diệt. 

“Mẫu hậu, Huân nhi không đau, Huân nhi là thái tử, đau cũng sẽ không nói ra được.” Giống như về tới nối khố, hắn cũng không có ý thức được mình nói ra bí mật nội tâm với người xa lạ. 

“Vô tình nhất là nhà đế vương. Cho dù ngươi nhường ra ngôi vị hoàng đế thì như thế nào? Có thể được đến ngươi muốn sao?” Nhìn bộ dạng này của hắn, Lộc Hàm xúc động thở dài. 

“Uh! Trẫm là vô tình, trẫm là hoàng thượng, Chân Long Thiên Tử, cho dù người thích hoàng đệ, trẫm cũng không thể nhường ngôi!” Lời nói của Lộc Hàm tựa hồ kích thích đến hắn, hoàng thượng đột nhiên phát điên rống to, rống xong rồi, lại cuộn mình quay về trên giường, nức nở khóc ồ lên. 

“Ngươi. . .” Lộc Hàm nhìn bộ dạng lật ngược này của hắn, chỉ biết hắn là say thảm. Những chua xót này, nói vậy hắn đã tại buồn ở trong lòng rất lâu, chỉ có lúc này mới có thể thừa dịp cảm giác say phát tiết ra. 

“Mẫu hậu, không cần ép trẫm nữa được không. . .” Nghe hoàng thượng thống khổ lẩm bẩm, Lộc Hàm lắc đầu đi lên trước, nhẹ nhàng vuốt tóc người này. 

Đúng vậy a, vô tình nhất là nhà đế vương. Tiểu hoàng đế trước mắt này, nắm quyền, là một thiếu niên Thiên Tử hăng hái, nhưng đây chỉ là phong cảnh thoạt nhìn ở mặt ngoài, ai biết hắn ngồi ở trên ngôi vị hoàng đế, nội tâm có bao nhiêu chua xót. 

Cảm giác được có người ôn nhu vuốt ve mình, hoàng thượng thoải mái mà chà chà, rồi sau đó lại nói, “Đầu Trẫm đau quá. . .” 

“Uống nhiều rượu như vậy, đầu đương nhiên sẽ đau, đến đây đi, trước uống ngụm trà, tỉnh rượu.” Lộc Hàm cẩn thận nâng hắn dậy, đem nước trà ấm áp đến trước mặt hắn. 

“Trẫm không có say, tại sao phải tỉnh rượu!” 

“Không có say mới là lạ!” Y hừ một tiếng. Không có say lại liên tục nhận lầm người hai lần, còn ôm mình gào khóc lớn? “Ngươi nhìn một chút, ta là nam hay là nữ?” 

“Ngươi là. . . Ngươi là. . .” Theo dõi y nửa ngày, hoàng thượng đau đầu không thôi nhíu lông mày, lắc lắc đầu.

“Còn nói không có say, ngay cả nam nữ đều phân không rõ ràng.” Tiện tay lại gõ ót hắn một cái. 

Lần này hoàng thượng không có kêu đau đớn, chỉ là nhìn chằm chằm y , như là rốt cục phát hiện người trước mắt là một thái giám xa lạ. . . “Ngươi, ngươi là người nào. . .” 

“Ta à. . .” Lộc Hàm có chút hết lời, nhất thời không biết trả lời như thế nào mới tốt. 

Nhưng vào lúc này, ngoài điện truyền đến một trận xôn xao, hiển nhiên có đại đội nhân mã hướng phương hướng này đến đây. 

Trong lòng Lộc Hàm thầm kêu không tốt, xoay người muốn đi, bất đắc dĩ hoàng thượng lại một phát bắt được áo của y, nắm thật chặt, không buông tay. 

“Ngươi. . . . Ngươi đến rốt cuộc là người nào?” 

“Ta à, ta là ….người tới giúp cho ngươi.” Lộc Hàm bất đắc dĩ, chỉ phải nhanh chóng bỏ lại một câu này, rồi sau đó đánh một chưởng vào cổ hoàng thượng chết không buông tay này, đánh hắn choáng váng, thế này mới có thể thoát khốn. 

Vừa trì hoãn, tiếng vang ngoài cửa càng ngày càng gần, lại xen lẫn thanh âm la lên hoàng thượng. 

Lộc Hàm lập tức nhảy cửa sổ rời đi, rời xa thiên điện bị đại đội nhân mã tràn vào. 

Đến địa phương an toàn, y mới bóp cổ tay nhớ tới ── y đã quên hỏi Hoàng thượng chuyện muội muội mình rồi! 

Bên kia. Lộc Hàm chân trước mới vừa đi, sau lưng bọn cung nữ thái giám đều tràn vào, thấy hoàng thượng nằm ở trên giường, bất tỉnh nhân sự, vội ba chân bốn cẳng đem người nâng lên kiệu rồng, vội vàng đuổi về tẩm cung, đưa tới ngự y. 

Mọi người giằng co nửa đêm, thẳng đến sáng sớm tiếng vang của chuông báo giờ vang khắp hoàng cung, lúc này mới đánh thức hoàng thượng say rượu. 

“Ách. . .” Chậm rãi mở mắt ra, Ngô Thế Huân nhìn tấm màn màu vàng, mặt nhăn mắt nhíu, nhịn không được rên rỉ một tiếng. 

Chết tiệt, đầu đau quá! 

Hôm qua là ngày sinh mười tám tuổi của hắn, cũng là sinh nhật thứ nhất từ khi hắn đăng cơ tới nay, nhất thời cao hứng, uống nhiều quá, nhưng men say vào, cảm thấy tất cả bên người đều là vị son phấn nồng đậm, chọc hắn phiền lòng, liền muốn tìm một chỗ hít thở không khí, sau đó thì không nhớ nổi. 

“Hoàng thượng, xin dùng canh tỉnh rượu.” Thái giám bên cạnh thấy hắn tỉnh lại, cẩn thận đem canh tỉnh rượu đưa đến trước mặt của hắn. 

“Đêm qua trẫm uống rượu say?” Ngô Thế Huân vươn tay tiếp nhận chén canh, uống một hơi cạn sạch, nhưng thống khổ say rượu cũng chưa biến mất toàn bộ. 

“Vâng!” thái giám cúi đầu, nhẹ nhàng lên tiếng.

 

“Ngươi tìm được trẫm ở đâu?” Hắn đứng dậy xuống giường, thái giám vội vàng mang tới long bào phủ thêm cho hắn. 

“Bẩm hoàng thượng, ở Nguyệt Quế điện người thường đi.” 

Ngô Thế Huân cau mày, cố gắng nhớ lại chuyện đã xảy ra đêm qua. 

Nhớ rõ hắn uống rất nhiều rượu, nhớ tới tình cảnh nối khố. Từ nhỏ, mẫu hậu đối với hắn vốn không có sắc mặt tốt, ngược lại là Hoàng quý phi quan tâm hắn đầy đủ, Nguyệt Quế điện là địa phương hắn thường thường đi. 

Thẳng đến năm trước phụ hoàng băng hà, hắn đăng cơ vào chỗ, Hoàng quý phi thụ phong thái phi không đến hai tháng, liền vì bệnh mà qua đời, sau đó hắn liền không còn có đi qua Nguyệt Quế điện. 

Xem ra đêm qua say rượu thất thố, hắn giống như thường ngày, bị ủy khuất cũng chỉ muốn đi Nguyệt Quế điện của Hoàng quý phi tìm kiếm an ủi. . . Mà đêm qua tựa hồ cũng thực sự có người cho hắn an ủi, ôn nhu vuốt ve tóc của hắn. . . 

Đột nhiên, hắn như nhớ tới cái gì, gọi thái giám bên cạnh lại đây, “Đêm qua ngươi có cho trẫm uống trà hay không?” 

Hắn nhớ mang máng trong miệng có một cỗ gợn sóng cay đắng, cũng không phải hương vị canh tỉnh rượu. Nhưng hắn cũng không nhớ rõ hôm qua uống qua trà khi nào? 

Hắn cảm thấy mình quên lãng cái gì, nhưng lại không thể khẳng định. 

“Bẩm hoàng thượng, nô tài không có.” 

“. . . . Tốt lắm, ngươi đi xuống đi.” Mất đi trí nhớ làm cho Ngô Thế Huân không vui nhăn lại mày kiếm, vung tay. 

Đến tột cùng là ai cho hắn uống trà? Hắn nhắm lại hai mắt cẩn thận hồi tưởng, trong đầu đột nhiên hiện lên một màn ── 

Hôn, hắn hình như từng hôn ai! 

Xúc cảm kia, không có một tia vị son phấn, nay hồi tưởng lại, cũng không phải Tần phi nào, chẳng lẽ hắn uống say, khinh bạc cung nữ? ! 

Nhưng nếu làm ra loại sự tình này, cung nữ sao lại giữ im lặng, nhất định sẽ nhân cơ hội này đòi hỏi phong vị. . . 

Ngô Thế Huân càng nghĩ càng hồ đồ, đầu óc rối như tơ vò, vươn tay vỗ cái trán còn đau, ánh mắt nhăn thật sâu. 

Trong đầu đột nhiên hiện ra một đạo thân ảnh, tựa hồ là một thân áo xanh, tựa như. . . Tựa như thái giám đi theo bên cạnh hắn. . . 

“Đúng rồi! Là một thái giám!” Hắn nghĩ tới, người mặc áo lam kia, tựa hồ ghé vào lỗ tai hắn nói cái gì. . . . 

Ta là người tới giúp cho ngươi. 

Đúng rồi! Chính là một câu này! Hắn nhớ rõ mình hôn người nọ, sau đó thái giám kia lại can đảm đánh hắn bất tỉnh, chạy án rồi! 

Thái giám chết tiệt kia, biết rõ hắn ở ngôi cửu ngũ, lại còn dám đánh hắn bất tỉnh? 

“Có ai không!” Dám can đảm khi quân phạm thượng! Hắn thế nào cũng phải bắt lại tên kia, hảo hảo giáo huấn một phen mới được!

 

 

 

[ Hunhan ver / edit ] Hoàng thượng bất yếu – chương 1

Author : Vạn Ngữ

Thể loại : cổ trang , 1×1 , H văn , HE

Note : mang ra chưa có sự đồng ý của author nên đừng mang ra ngoài

 

Văn án

Lộc Hàm cảm thấy mình thực suy kém, lén vào cung tìm kiếm muội muội thất lạc, 

Cũng không cẩn thận nghe được tiếng long của đế vương sau khi say, 

Không chỉ có bị lầm thành thái giám, còn bị hoàng đế thu thành người hầu bên người….. 

Nhưng xem ở phân thượng việc này có thể dễ dàng tìm người hơn, hắn nhận, 

Kỳ quái chính là, hậu cung mỹ nhân ba nghìn, sao Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy hứng thú với y? 

Hơn nữa y rõ ràng chính là người hầu, cho dù là “bên người”, 

Cũng không cần ngay cả trên giường đều phải “dán” cùng nhau chứ! 

“Thơm quá a, có thể ăn không?” Lộc Hàm thèm ăn hỏi, y đã nửa ngày chưa ăn. 

“Ngươi muốn ăn liền ăn đi.” Ngô Thế Huân gật gật đầu, đem bát đưa đến trước mặt y. 

Hắn vừa nghe liền cười mị mắt, lấy thìa qua ăn. 

“Ăn ngon không?” Ngô Thế Huân tình hứng thú nhìn y. 

“Ăn ngon.” 

“Vậy trẫm cũng muốn nếm thử.” Ngô Thế Huân nói xong liền sát qua, che lại môi y 

“Ngô Thế Huân! Ngươi tìm đánh a! Đừng tưởng rằng ngươi là Hoàng Thượng ta cũng không dám động ngươi!” 

Thật vất vả được buông ra, Lộc Hàm oán hận mắng. 

Nhưng vốn định hảo hảo giáo huấn kẻ háo sắc y lại bị Ngô Thế Huân ôm, không thể động đậy. 

“Lộc Hàm, trẫm muốn ngươi.” 

“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi muốn làm gì….” 

Thanh âm bao hàm dục vọng của đối phương làm cho da đầu Lộc Hàm run lên, 

Khi đang muốn phản kháng, dưới bụng lại lủi khởi một cỗ nóng cháy….. 

Đây là có chuyện gì? Y sẽ không trúng chiêu chứ!…..

Chương 1 :

Đêm khuya, ở chỗ sâu trong cấm cung đề phòng sâm nghiêm, một đạo bóng người lặng lẽ mai phục ở trên cây xà nhà, đợi đến thị vệ tuần tra ban đêm đi qua, lúc này mới xoay người xuống dưới, rón ra rón rén lại vọt đến góc bên cây cột, dọc theo cây cột sơn đỏ, ba, hai cái liền nhảy lên mái hiên, cúi thấp người, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động trong viện. 

Người này đang mặc một bộ trang phục màu đen, tuy rằng cái khăn đen che mặt che đi hơn phân nửa dung mạo của hắn, nhưng đôi con ngươi đen linh động ở dưới bóng đêm phụ trợ lại có vẻ sáng ngời dị thường. 

“Chậc, canh chừng nghiêm như vậy, thật không hổ là hoàng cung.” Sau khi Lộc Hàm cẩn thận quan sát hoàn cảnh bốn phía, nhịn không được chậc một tiếng. 

Trong cung cấm to lớn, cơ hồ là năm bước một tộp, hai người một nhóm, thường thường còn có thị vệ tuần tra đi qua, quả thực là cẩn thận. 

Xem ra lần này muốn ẩn vào hậu cung rất không dễ dàng. 

Mặc dù Lộc Hàm xuất thân nhà dòng dõi Nho học, nhưng tổ phụ, phụ thân luôn thi không đậu, dần dần, cảnh nhà cũng xuống thấp. 

Lộc phụ muốn đem hi vọng khảo thủ công danh gửi thác ở trên người nhi tử, nhưng Lộc Hàm ở năm sáu tuổi được một vị cao nhân võ lâm chọn trúng, trải qua giãy dụa, Lộc phụ cuối cùng đồng ý nhi tử bái vị cao nhân kia làm sư, theo hắn lên núi tập nghệ, học thành xuống núi ở trên gi­ang hồ rèn luyện vài năm, sau khi có tên tuổi, trước đó vài ngày hắn về nhà thăm hỏi cha mẹ, mới biết được hai năm trước, muội muội Lộc Hương Nhi bởi vì tướng mạo đẹp, bị chọn tiến cung làm cung nữ. 

Hai vị lão nhân gia biết rõ hoàng cung sâu tựa như biển, đạo lý gần vua như gần cọp, kỳ thật cũng không muốn nữ nhi vào cung, nhưng chiếu thư chọn tú nữ đã xuống dưới, không đi cũng không được, chỉ phải rưng rưng đem nữ nhi đưa vào trong cung. 

Ngay từ đầu, nữ nhi còn có thể nhờ người chuyển thư báo bình an cùng một ít ngân lượng, hiếu kính cha mẹ. Nhưng nửa năm qua ngay cả cái lời nhắn đều không có, hai lão nhân gia mặc dù sốt ruột, lại khổ không cửa có thể hỏi thăm, suốt ngày hoảng loạn, sợ nữ nhi ở trong cung đã xảy ra chuyện gì. 

Biết được việc này Lộc Hàm quyết định lẻn vào hoàng cung, tra xét tin tức của muội muội, hoặc là đem người cứu ra, đừng ở lại trong hang hùm ổ sói nữa. 

Nhưng xem trận này, muốn ẩn vào hậu cung cũng không dễ dàng, còn nói gì tìm người? 

“Các ngươi đều nghe kỹ, hôm nay là thọ yến (tiệc sinh nhật) của hoàng thượng, nếu xảy ra sự cố gì, ai cũng không đảm đương nổi.” Đột nhiên, một đạo thanh âm lanh lảnh từ nơi không xa truyền đến. 

“Thì ra là thế, khó trách phòng giữ sâm nghiêm (cẩn mật) như thế.” Nghe vậy, Lộc Hàm liền hiểu ra. Xem ra hôm nay vận khí của y thật sự không tốt.

Lại nhìn xung quanh, liền nhìn đến cách đó không xa có vài tên thái giám đi tới, trên tay người người đều cầm hộp gỗ mạ vàng, hướng về phía sau cung đi đến, Lộc Hàm không khỏi vừa động trong lòng. 

Đúng vậy, chỉ cần giả thành thái giám, không phải có thể đi lại tự do ở phía sau cung sao? 

Đúng, cứ làm như thế! 

Y đè thấp thân mình, dọc theo phòng ở đuổi đến đằng trước bọn thái giám, một cái xoay người rơi xuống đất, tránh ở cây cột bên cạnh, đợi đám thái giám kia đi qua, Lộc Hàm xem đúng thời cơ, một chưởng ầm đánh vào tiểu thái giám đi ở phía sau cùng, đưa y kéo vào trong bụi cây bên cạnh. 

“Thực xin lỗi a, tiểu ca, mượn quần áo của ngươi dùng một chút.” Lộc Hàm lẩm bẩm nhỏ một câu, nhanh chóng cởi xiêm y của tiểu thái giám thay vào, sau đó nhanh chóng bước đuổi theo đội thái giám đi ở phía trước. 

Cũng may Lộc Hàm vận khí tốt, đội thái giám này là phụng chỉ, đưa đồ ăn cho một vài nương nương không có tư cách dự thọ yến, vòng đưa này, cơ hồ vòng lần hơn phân nửa hậu cung. 

Dọc theo đường đi Lộc Hàm cúi đầu, yên lặng đi theo phía sau cùng đội ngũ, lén lút quan sát cung nữ bốn phía, nhưng đi quanh hậu cung một vòng, chính là không gặp muội muội. 

“Hoàng cung lớn như vậy, đến tột cùng nên đi tìm Hương Nhi thế nào?” Y tìm một cơ hội thoát đội, tìm được một chỗ điện yên lặng ngồi xuống hành lang cân nhắc, nghe tiếng uống rượu mua vui xa xa không dứt, vừa vặn ngược lại với lòng tràn đầy nôn nóng của y. 

Lúc này, cách đó không xa có nhóm người cãi nhau đi tới. 

“Hoàng thượng, hoàng thượng, ngài đây là muốn đi đâu?” 

“Tránh ra, không cần lo cho trẫm.” 

“Hoàng thượng. . .” 

Lộc Hàm sửng sốt, thấy nơi khúc quanh đi tới một đám người, nam tử ở giữa đang mặc long bào bị vài vị nữ tử y phục đẹp vây quanh ở bên trong, hướng về bên này đi tới. Trong lòng y thầm kêu không tốt, cư nhiên tiến cung liền gặp được hoàng thượng, nhanh chóng lắc mình trốn trong điện.
Ngoài điện đèn đuốc sáng trưng, trong điện cũng là vắng ngắt, tuy rằng bài trí cổ xưa, vẫn có thể nhìn ra khí phái lúc trước. 

“Di, trong này cư nhiên một chút tro bụi đều không có.” 

Y xuyên qua đại điện, lững thững đi đến trong phòng ngủ sau điện, vẻ mặt quái dị vuốt ve bài trí cổ xưa bên người. Trong này tuy rằng rách nát không chịu nổi, nhưng trong phòng lại không nhiễm một hạt bụi, tựa hồ thường xuyên có người đến quét tước. . . 

“Phanh!” 

Đột nhiên, cửa phòng bị người từ ngoài đụng phải mở ra, một chút ánh vàng chói mắt ánh vào trong mắt Lộc Hàm , người tới lảo đảo tiêu sái tiến vào, vừa vặn bổ nhào vào trên người y. 

“Uống, trẫm còn muốn uống. . .” Mùi rượu đặc hơn nghênh diện đánh tới, hun đến đầu óc Lộc Hàm choáng váng. 

“. . . .” Thật sự là xui xẻo, trốn đều tránh không khỏi! 

Không cần nhìn chỉ biết người đến là đương kim Thánh Thượng, nhưng chẳng biết tại sao lại say thành bộ dạng này. 

“Nhanh chút, mang rượu tới cho trẫm.” Hoàng thượng ghé vào trên người của y, vung tay chân, ở đâu còn có phong phạm đế vương, tựa như một đứa nhỏ còn chưa lớn. 

Bị một con ma men ôm chặt lấy, hơn nữa người này lại là đương kim hoàng thượng, điều này làm cho Lộc Hàm dở khóc dở cười, cố gắng tránh thoát muốn đẩy đối phương ra. 

Nhưng y càng đây, hoàng thượng liền ôm càng chặt, trong miệng thì thào la hét muốn rượu. 

Cuối cùng, Lộc Hàm đơn giản đem người nửa đỡ nửa ôm đi về phía giường, người nọ dính giường, rất nhanh liền buông y ra, hai tay mở ra nằm ở trên giường, bất quá vẫn đòi uống rượu. 

“. . . .Đây là có chuyện gì?” Lộc Hàm trăm mối vẫn không có cách giải. Ngày sinh uống cái say không còn biết gì, làm sao lại không có người khuyên can hắn? Bên người hoàng đế không phải có rất nhiều người chăm sóc sao? 

“Đợi chút. . . .” Lúc này, đầu vừa Lộc Hàm chuyển, nghĩ thông suốt cái gì ── 

Người trước mắt là vua của một nước, nếu chiếu lời của hắn làm việc, khiến Long tâm cực kỳ vui mừng,y lại nhân cơ hội nhờ hắn giúp mình tìm muội muội, chẳng phải là nhanh hơn nhiều lắm? 

“Rượu. . . Mau cho trẫm rượu. . .” Đang tự hỏi, hoàng thượng lại lật người, lẩm bẩm hai câu, liền cũng không nhúc nhích. 

“Xem ở phân thượng ngươi có thể giúp ta tìm được Hương Nhi ta liền giúp ngươi một chút đi.” Nói xong, Lộc Hàm liền xoay người rời đi. 

Đương nhiên, y không phải đi tìm rượu, chiếu phương pháp uống này của hoàng thượng, lại để cho hắn uống vào, chỉ sợ ngày mai cũng không tỉnh được.

 
Trong nháy mắt, Lộc Hàm liền mang theo một bình trà nóng trở lại trong phòng. 

“Hoàng thượng, rượu đến đây.” Đem ấm trà đưa tới trên bàn nhỏ bên cạnh, y tiến lên đem hoàng thượng đở lên, rót chén trà nóng nhét vào trong tay hắn. 

“Ngô . . Rượu này thật đắng. . .” Người say váng đầu nhìn cũng không nhìn, liền trực tiếp hướng trong miệng đổ, nhưng trà nồng cay đắng rót vào làm hắn nhíu mày thét lớn một tiếng. 

“Ha ha, thật đúng là muốn rượu a.” Thấy hắn một bộ bị ủy khuất, bộ dáng nhíu mày mếu máo, Lộc Hàm nhịn không được bật cười lên. Trong thiên hạ, đại khái cũng chỉ có y xem qua bộ dáng hoàng đế say rượu thất thố rồi. 

Bất quá đương kim Thánh Thượng này thật sự trẻ tuổi, nhìn qua không cách hắn bao nhiêu tuổi, khuôn mặt tuấn dật lại không mất dương cương, hai đạo mày kiếm có vẻ ý chí kiên định, chẳng qua nay hắn say đến bất tỉnh nhân sự, điểm kiên cường kia lại thêm phần trẻ con. 

“Ái phi, lại đây uống rượu với trẫm.” Đột nhiên, một tay bắt được tay của y, Lộc Hàm kinh ngạc nhìn phía chủ nhân cái tay. 

Y không nghe lầm chứ, hoàng thượng gọi y ái phi? 

Mắt của tên này ở đâu vậy, hắn rõ ràng đường đường là thân nam nhi, giống như nữ tử?! 

“Quên đi, xem ở ngươi say thành dạng này, công tử ta liền không so đo với ngươi.” Lộc Hàm hừ một tiếng, tức giận đem cánh tay của mình rút ra từ trong kiềm chế của đối phương. 

“Ái phi, ngươi ở đâu. . .” Nhưng hoàng thượng đã say đến mông lung lại bổ nhào lên người y, Lộc Hàm không kịp tránh đi, bị hắn chụp một cái vừa vặn. 

“Ái phi, trong lòng trẫm thật là khó chịu.” 

“Ta không phải ái phi của ngươi.” Lộc Hàm xanh mét mặt, muốn đem người say liền loạn ôm người này một cước đá văng ra, nhưng cố kỵ thân phận của người trước mắt này, hơn nữa chính mình còn phải dựa vào hắn hỗ trợ tìm muội muội, cũng không dám thực ra tay độc ác. 

Ai ngờ y vừa do dự, hoàng thượng đột nhiên bưng lấy mặt của hắn, ngẩng đầu lên, “Ái phi, nhanh tới trẫm hôn một cái.” 

Tiếp theo liền lấn thân mà lên, bá ở môi của hắn. 

“Ngươi ngươi. . .” Lộc Hàm bất ngờ không phòng ngự, chỉ có thể mở to mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú phóng đại từ từ nhắm hai mắt khinh bạc mình. Y cho tới bây giờ không gặp qua loại sự tình này, không chỉ bị cường hôn, hơn nữa người hôn y còn là một nam tử, nhất thời ngây ra như phỗng, không biết nên làm phản ứng gì. 

Cũng may hiếu niên hoàng đế này chính là muốn ở trên môi y cọ xát hai cái, liền buông y ra. 

“Ái phi, lòng trẫm đau quá.” Nửa dựa y, hoàng thượng không rõ nỉ non nói.

 

[ Hunhan ver / edit ] Hoàng thượng bất yếu – chương 1

Author : Vạn Ngữ

Thể loại : cổ trang , 1×1 , H văn , HE

 

Văn án

Lộc Hàm cảm thấy mình thực suy kém, lén vào cung tìm kiếm muội muội thất lạc, 

Cũng không cẩn thận nghe được tiếng long của đế vương sau khi say, 

Không chỉ có bị lầm thành thái giám, còn bị hoàng đế thu thành người hầu bên người….. 

Nhưng xem ở phân thượng việc này có thể dễ dàng tìm người hơn, hắn nhận, 

Kỳ quái chính là, hậu cung mỹ nhân ba nghìn, sao Ngô Thế Huân chỉ cảm thấy hứng thú với y? 

Hơn nữa y rõ ràng chính là người hầu, cho dù là “bên người”, 

Cũng không cần ngay cả trên giường đều phải “dán” cùng nhau chứ! 

“Thơm quá a, có thể ăn không?” Lộc Hàm thèm ăn hỏi, y đã nửa ngày chưa ăn. 

“Ngươi muốn ăn liền ăn đi.” Ngô Thế Huân gật gật đầu, đem bát đưa đến trước mặt y. 

Hắn vừa nghe liền cười mị mắt, lấy thìa qua ăn. 

“Ăn ngon không?” Ngô Thế Huân tình hứng thú nhìn y. 

“Ăn ngon.” 

“Vậy trẫm cũng muốn nếm thử.” Ngô Thế Huân nói xong liền sát qua, che lại môi y 

“Ngô Thế Huân! Ngươi tìm đánh a! Đừng tưởng rằng ngươi là Hoàng Thượng ta cũng không dám động ngươi!” 

Thật vất vả được buông ra, Lộc Hàm oán hận mắng. 

Nhưng vốn định hảo hảo giáo huấn kẻ háo sắc y lại bị Ngô Thế Huân ôm, không thể động đậy. 

“Lộc Hàm, trẫm muốn ngươi.” 

“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi muốn làm gì….” 

Thanh âm bao hàm dục vọng của đối phương làm cho da đầu Lộc Hàm run lên, 

Khi đang muốn phản kháng, dưới bụng lại lủi khởi một cỗ nóng cháy….. 

Đây là có chuyện gì? Y sẽ không trúng chiêu chứ!…..

[ Hunhan ver / edit ] Vợ chồng mĩ nam – chương 4

Lời của editor : xong chương này mình ngưng vì bên author chưa ra chap mới nên các bạn thông cảm , mình sẽ trở lại bộ này sớm hơn ………………

………………………………………………….

Sáng hôm sau 

Lộc Hàm uể oải vươn vai trong khi giáo viên vẫn còn đang say sưa giảng bài. Sáng nay khi cậu dậy thì Thế Huân đã đi làm từ sớm. Vốn cậu là muốn trêu chọc hắn một chút cho tinh thần sảng khoái, nhưng đối tượng đã phắn nên cậu đành tiếc nuối gặm bánh mỳ cho qua bữa sáng. 
Ra chơi, thấy vẻ mặt của Lộc Hàm có vẻ không vui, Bạch Hiền thân là BFF nên đương nhiên có nghĩa vụ hỏi thăm. Cậu lại gần, vỗ vỗ vai cậu: 
– Nai con , có gì không vui?? Ra chơi lại không ra khỏi lớp. 
Nghĩ tới những lời của Thế Huân nói tối hôm qua, Lộc Hàm có điểm buồn bực quay sang hỏi Bạch Hiền : 
– Tiểu Bạch , cậu thấy tớ có đẹp trai không?? 
Bạch Hiền  ngạc nhiên không thôi. Tên này không phải đã đập đầu vào đá đó chứ?! Mọi hôm luôn lấy ngoại hình làm điều tự hào kia mà!! Cậu chụp lấy mặt Lộc Hàm , quay qua quay lại rồi bấu véo kéo. Lộc Hàm vừa đau vừa tức, hất tay cậu ra: 
– Cậu làm gì đó?? Đau chết được!! 
– Nói mau, ngươi là ai?? Dám đội lốt Tiểu Hàm , coi chừng ta xé tan xác ngươi!!! – Bạch Hiền xoắn ống tay áo, một chân đặt lên ghế. Tư thế chuẩn bị xông pha. 
Tiêu Hàn không lưu tình mà cốc đầu cậu một cái, tức giận nói: 
– Đội lốt cái đầu cậu!! Mau trả lời!! 
Bạch Hiền ôm đầu kêu đau. Cốc đầu dã man như vậy chỉ có thể là Lộc Hàm : 
– Cậu đẹp trai nhất, hotboy chói lóa nhất, so handsome, thế đã vừa ý chưa?? 
– Nếu có người nói tớ gương mặt bình thường, người còm nhom, da bạch tạng thì cậu nghĩ sao?? – Ăn bớt!! Tất nhiên cậu phải ăn bớt. Thêm cái chi tiết mông không cong kia vào thì mặt mũi cậu sẽ trở thành cái dạng gì?? 
Bạch Hiền nghĩ nghĩ một chút: 
– Người đó là nam hay nữ?? 
– Nam. 
– Ngoại hình ra sao?? 
Lộc Hàm không đành lòng thừa nhận: 
– Trừ bỏ tớ ra, chưa thấy tên nào đẹp trai như hắn!! 
– Gia thế thế nào?? 
– Có tiền tài danh vọng. – Theo lời hắn thì là thế. 
Bạch Hiền kết luận: 
– Vậy thì cậu đừng mong fan sẽ đòi lại công bằng cho cậu!! 
– Tại sao?? – Lộc Hàm nhíu mày hỏi. 
– Ngoại hình của cậu thế nào?? 
– Đẹp không tỳ vết!! – Cậu tự hào. 
– Gia thế?? 
– Bình thường!! 
– Đó chính là mấu chốt!! 
– ???? 
Thấy vẻ mặt chậm tiêu của cậu, Bạch Hiền lắc đầu. Cậu quên mất, Lộc Hàm không sáng dạ được như cậu 
– Nếu có một ngày cậu với một người đến trường cùng một lúc. Cậu và người đó ngoại hình kẻ tám lạng người nửa cân nhưng trong khi cậu đạp xe thì người đó đi Lamborghini. Cậu nghĩ mọi người sẽ chú ý vào ai hơn?? 
Lộc Hàm vỗ ngực: 
– Tất nhiên là tôi!! 
“Cốp” 
Bạch Hiền thẳng tay đập hẳn đầu Lộc Hàm xuống bàn. Phải đập cho cái đầu này khôn ra một tý. 
– Ngốc cũng vừa thôi, tự tin thái quá có ngày chết yểu!! Con gái những kẻ chỉ thích cậu vì nhan sắc thì tốt nhất không nên tin tưởng hay chờ mong điều gì. Chỉ cần có người hơn cậu về mặt tài chính thôi, chắc chắn cậu sẽ bị đá văng sang một bên. Đám fan của cậu là ví dụ điển hình đó. 
Lộc Hàm ôm đầu, mắt cơ hồ có chút nước: 
– Con mẹ cậu!! Định giết tôi à? 
– Con mẹ cậu!! Đánh nhau thì hăng thế mà sao chạm nhẹ là khóc?? – Bạch Hiền trợn mắt nói 
– Chết tiệt!! Con yêu quái nhà cậu cút đi!! Nói chuyện với cậu chẳng làm tớ thoải mái mà ngược lại chuốc đau vào người. 
Thế là hai người nói chưa đâu vào đâu đã vác ghế đánh nhau. Cả lớp cổ vũ, giáo viên lên lớp cản không nổi còn suýt bị vạ lây. Sau 3 phút hừng hực khí thế, rốt cuộc là cầm bút lên phòng hiệu trưởng viết bản kiểm điểm.