HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 36

Chương 36 – Ngô Nguyệt Mẫn ( BjNgOk )

( :3 Vì có nhiều người làm chung nên ai làm chương nào thì ta ghi rõ nhé . Kẻo cãi lộn người nọ người kia >:o )

——-

Trước khi Lộc Hàm kịp mở miệng , Ngô Thế Huân đã giúp cậu đáp .

“Cậu ấy là năm nhất , học chung trường với cháu . Chú gọi là Tiểu Lộc được rồi.” Dù sao tên Lộc Hàm và hắn cũng không phải cùng họ , đến lúc đó lại phải cùng người khác giải thích , hắn không có hứng thú .

“Nga, kêu Tiểu Lộc a , đã học đại học rồi sao ? Chú chưa thấy cháu tới nơi này bao giờ ?” Rất nhiều đệ tử đều thích tới nơi này ăn . Nếu có hài tử khả ái như thế này tới , ông nhất định nhớ rõ .

“A… Bởi vì người nhiều quá… Nên không cơ hội…”

“Lần sau nếu tới thì trực tiếp tìm chú đi , chú sẽ giúp lấy vị trí .” Lão bản ra vẻ mặt dũng cảm oai phong vỗ ngực nói .

“Đúng rồi hai đứa còn chưa chọn món , muốn ăn gì a ? Chúng ta nơi này nổi tiếng là ngưu đậu phụ lá ( ? ) , đã đặc thù xử lý kỹ , cam đoan mới mẻ ngon miệng , hướng trong nồi xuyến sau khi dính thượng liêu thì rất ngon nha .”

“Ca ca trước đây ăn gì liền chọn cái đấy đi ạ .” Lộc Hàm biết ca ca hẳn là thường xuyên đến đây , cậu muốn ăn những thứ ca ca đã nếm qua .

“Hảo ! Chờ chú a , chú đi gọi thượng liệu bưng lên . Thế Huân , sau này thường xuyên nên mang đệ đệ tới đây .” Lão bản cười cười rồi rời đi , không quên quay đầu nhìn cậu một cái.

Chờ lão bản đi rồi , Lộc Hàm mới nhìn Ngô Thế Huân mở miệng . “Vì sao…”

“Cái gì vì sao ?”

“Không có gì .” Kỳ thật cậu muốn hỏi vì sao hắn nói với người khác mình là đệ đệ hắn ? Ca ca không phải không thích cho người ta biết sao ? Trước đây hắn còn cảnh cáo mình không được tại trường học nói mình là đệ đệ hắn mà , hiện tại sao lại … Tuy Lộc Hàm rất muốn hỏi , nhưng lại không thể nói thành câu …

“Ca ca trước đây thường xuyên cùng Vân Kỳ tỷ tới sao ?”

“Đã tới vài lần , lão bản luôn nói tôi có bạn gái cũng không mang tới cho ổng xem.”

“Ồ.” Cậu tâm tình có chút chán nản cúi đầu uống ngụm trà .

Nhìn Lộc Hàm như vậy , Ngô Thế Huân đột nhiên nếu có chút đăm chiêu nở nụ cười , “Em ghen tị ?”

Cậu nghe xong bị trà ngạnh đến , khụ lên.“Ai… Khụ khụ… Ai ghen tị… Khụ”

Hắn rút tờ giấy , lau khóe miệng Lộc Hàm , cười nói : “Không ghen thì không ghen đi , em kích động cái gì , trà đều ra hết kìa .”

Lần đầu tiên nhìn bộ dáng ôn nhu của ca ca , lại giúp mình lau miệng khiến cậu ngây ngốc nhìn , ngay cả ho khan đều quên , tuy thời tiết rất lạnh nhưng Lộc Hàm lại cảm giác mặt càng ngày càng nóng thậm chí thân thể cũng thế . Ngô Thế Huân cũng ý thức được mình đang làm gì , lập tức đưa tay buông xuống xấu hổ quay đầu đi , lúc này lão bản cũng đã trở lại .

“Đến đến , không biết Tiểu Lộc ăn hay không ăn hạt tiêu , canh xương này để thuần khiết nga , nếu thích ăn cay thì bảo chú đổi cho cũng được .”

“Không cần , vậy là được rồi .” Lộc Hàm cười cười.

Thức ăn rất nhanh được mang lên , cậu nhìn cả bàn nhiều như thế , không khỏi có chút lo lắng ăn không hết .

“Cho thêm này đi , thơm .” Ngô Thế Huân lấy một muôi tương cho vào trong bát Lộc Hàm.

“Ân.” Cậu cúi đầu nhìn ca ca đang múc tương , trong lòng có chút phức tạp , mình có cảm giác lúc này rất giống như hai người đang hẹn hò , cho dù chỉ một người nghĩ thế , cậu cũng thấy đủ . Lần đầu tiên cùng ca ca ra ngoài ăn cơm a , chỉ hai người.

Lẩu thực nóng , nóng hôi hổi , có khói bốc lên , Lộc Hàm cảm thấy hai mắt của mình đều ra nước mắt .

Trong khi ăn , khác vào nhà hàng cũng càng ngày càng nhiều , nhà hàng bắt đầu bận rộn . Rất nhiều người đều là sinh viên cùng trường bọn họ , cậu cũng càng ngày càng cảm giác được chung quanh rất nhiều nữ sinh đang nhìn Ngô Thế Huân , ca ca vẫn là rất được hoan nghênh . Đột nhiên Lộc Hàm có ý muốn nhanh chóng kết thúc bữa cơm này , nhưng ăn xong rồi , sẽ không biết lần sau là khi nào ……

Ăn xong lẩu, hai người cùng nhau đi ra cửa , bên trong rất ấm nên vừa ra tới khí lạnh lập tức đập vào người , cảm giác so với lúc trước còn lạnh hơn , nhưng mà đã ăn no , sẽ không run nữa .

“Ăn ngon ?” Lộc Hàm bình thường ăn rất ít nhưng lần này có vẻ ăn nhiều hơn a.

“Ừm.” Tiểu miêu dịu ngoan gật gật đầu.

“Thích lần sau sẽ mang em đến.”

Nghe xong cậu kinh ngạc nhìn ca ca , rồi mới đỏ mặt gật gật đầu lần nữa . Sau khi hai người đi đến cửa hàng sách , Lộc Hàm mua một ít sách tư liệu về . Buổi chiều lại đi uống mấy thứ , thời điểm đi ra trời đã hơi hơi tối , cậu cùng Ngô Thế Huân đi trên đường , hai người ngẫu nhiên nói phiếm mấy câu , gió lạnh thổi qua là lúc hắn có thể sẽ hỏi một chút cậu lạnh không lạnh khiến Lộc Hàm cảm thấy đây ngày hạnh phúc nhất . Cậu vẫn ảo tưởng cảnh tượng cùng ca ca hẹn hò , cùng lúc này đã muốn rất giống . Không cần cùng đi xem phim , không cần đi nhà hàng cao cấp , tại một nhà hương vị đơn sơ cũng rất ngon , rồi cùng nhau tản bộ.

Không lâu là đến kí túc xá , Lộc Hàm đang chuẩn bị cùng ca ca tạm biệt rồi mới lên nhưng Ngô Thế Huân lại mở miệng nói : “Tới ký túc xá tôi đi.”

“A?”

Ngô Thế Huân trong lòng cười thầm , hôm nay hắn đã làm tiểu miêu này vui vẻ , hiện tại cậu nên hảo hảo “Hồi báo” hắn . “Chúng ta còn có một việc quan trọng chưa không có làm đâu.” Hơi thở ấm áp ái muội phun gần lỗ tai đông lạnh Lộc Hàm khiến nó đỏ lên , ngứa ngứa cùng phi thường thoải mái.

“Nhưng là … Ca ca … ký túc xá…”

“Không ai .” Có hai người đã về nhà , chỉ còn một người nữa đêm nay nói không trở lại .“ Muốn trừng phạt em .”

Cậu mặt đỏ, thì ra hắn sớm có dự mưu , vẫn còn oán giận vụ mình nói hắn ” khả ái ” .

“Em gần đây ngoan nha , cũng chưa tìm tôi lấy khiêu đản kia .” Ngô Thế Huân tay chậm rãi đụng đến mông Lộc Hàm , cách quần qua lại ma sát thân dưới cậu .

“A… Đừng… Ca ca.. Đừng ở chỗ này… Đi lên… A…” Nam nhân vuốt ve khiến Lộc Hàm có chút khẩn trương . Không dám nói ra cậu kỳ thật còn có hai giả dương cụ đâu . Sợ nam nhân này biết lại mắng chính mình dâm đãng .


 

(・⊝・∞)Ta sắp đi học rồi nên ko biết có làm tiếp được ko đây T__T
 
Có ai cảm thấy ta phải ghi rõ CHUYỂN VER lên tên bài hông ??? T_T Sợ m.n hiểu lầm là ta viết !!! Tội chị tác giả và chuỵ edit bản gốc lắm :((( Nếu ai cảm thấy ta phải ghi thì bảo nhé >:o !!!!
 
:))))))) Like đuy ~~~
 
 

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 35

Chương 35 ( Chị Smecta làm cùng ta ❤ ) 

Lộc Hàm mắt nhìn chằm chằm điều khiển từ xa , trong lòng mâu thuẫn không biết có nên tìm ca ca không , có lẽ hắn chỉ nói thế thôi , chắc sớm quên đã lấy cái kia của mình rồi ? Hoặc là đã ném…

Dù sao nếu để người khác nhìn thấy sẽ không tốt . Lộc Hàm nghĩ nghĩ , cuối cùng quyết định không đi tìm hắn nữa , nếu thực sự hắn quên chuyện này rồi , bản thân mình sẽ rất mất mặt .

Thứ bảy cậu chuẩn bị đến thư viện như mọi ngày . Khác với mọi người , Lộc Hàm không thích ngủ ở ký túc xá .

Đột nhiên điện thoại vang lên , cậu mở ra màn hình hiện lên hai chữ “Ca ca” . Hai chữ này làm Lộc Hàm hoảng sợ , thiếu chút nữa ném di động xuống đất . Không tự hỏi nhiều , nhanh chóng bắt máy .

“Lộc Hàm”

“Ca ca.”

“Ưm. Em còn không đem vật kia cho tôi?”

“A…” Nguyên lai Ngô Thế Huân còn nhớ rõ …“Lần sau em đem cho anh…”

“Người ở ký túc xá đều về nhà hết rồi sao ?”

“A… Còn có một…”

“Xuống dưới đi . 9h tôi ở dưới lầu chờ em . Nhớ , đem điều khiển từ xa . “ Nói xong hắn liền cúp máy .

Thần kinh Lộc Hàm giãy dụa không ngừng , tìm mình ra ngoài , chẳng lẽ ca ca lại muốn rồi ? Nếu hắn muốn , mình sẽ không cự tuyệt , chỉ là không thể tới thư viện , thật sự đáng tiếc . Bất tri bất giác không lâu sau đã đến 9h , phát hiện ca ca thật sự ở dưới lầu chờ . Mấy ngày nay hạ nhiệt độ trở nên phi thường lạnh , thở ra cũng đều toàn khói trắng . Lộc Hàm chà xát hai bàn tay hy vọng có thể ấm lên một chút.

“Ca ca.”

“Rất lạnh ?” Cái mũi đều đông lạnh hồng toàn bộ giống con thỏ ngốc . Nhưng có vài phần khả ái a .

“Ân.”

“Lần sau mặc nhiều hơn.” Giống như hắn cũng sợ lạnh.

“Đã biết.”

“Đưa tôi.”

Lộc Hàm ngoan ngoãn đem cái kia điều khiển từ xa đưa Ngô Thế Huân , hắn một tay nhận lấy trực tiếp thả vào túi quần.

Nhìn động tác ca ca , cậu suy nghĩ không biết hôm nay muốn đi đâu làm , lại tới khách sạn sao ? Nhưng mấy cô đứng quầy ở đó thật là khủng khiếp . Nếu ở bên ngoài làm sẽ không tốt lắm , lo lắng bị ngừơi khác nhìn thấy . Hơn nữa hiện tại thời tiết như này , mặt Lộc Hàm đột nhiên đỏ vì nghĩ tới trọc dịch kia của ca ca lưu lai trên đùi mình , nếu bị đông lại , dị thường quỷ dị a . ( Ẹ !!!!! )

“Đi thôi.”

Lộc Hàm không có lên tiếng , chỉ ngoan ngoãn đi theo . Thẳng đến khi Ngô Thế Huân tới trước cửa một nhà hàng bán lẩu thì dừng lại , cậu mới có chút kinh ngạc, mở to hai mắt không rõ vì sao ca ca mang mình tới nơi này.

“Mau vào a.” Hắn mở cửa đi vào rất tự nhiên.

“Cái kia, ca ca.. Chúng ta tới ăn lẩu ?” Nguyên lai , chỉ muốn dẫn mình đến ăn cái này sao ?

“Không thì đâu ? Ăn cái này có thể ấm lên .” Ngô Thế Huân bật cười , đó là cái biểu tình gì chứ , cậu nghĩ hắn tới tìm vì muốn làm sao ? Thì ra trong lòng tiểu gia khỏa lại chính là chuyên này . Thật khó để mình thể hiện lòng tốt a , vốn nhìn cậu lạnh nên mới dẫn đi ăn gì đó nóng nóng .

“Em nếu không muốn ăn cơm, chúng ta có thể dùng cách khác làm ấm thân thể.” Ngô Thế Huân hạ giọng , cười đến tà mị .

Lộc Hàm mặt nóng lên , trong quán rất đông , ca ca còn trêu đùa mình .

“Chúng ta vẫn là ăn cái gì trước đã.” Trưa nay không ăn cơm , cậu hiện tại cũng đói bụng .

Lộc Hàm biết nhà hàng này , tuy rằng không nhỏ , bởi vì bình thường khách rất nhiều nên có vẻ hơi chật chội , nhưng là phi thường sạch sẽ , sinh ý khá tốt , đặc biệt đang mùa đông , nhà hàng này lại càng nổi danh . Cậu nhiều lần cùng Kim Chung Đại đi tới cửa , nhìn thấy nhiều người xếp thành hàng dài , bọn họ liền lùi bước trở về , cho nên Lộc Hàm chưa có cơ hội đến nếm qua . Chỉ là hôm nay giống như bớt đông rất nhiêu , nên bọn họ còn có chỗ ngồi khá thoải mái a.

“Chưa từng tới sao ?”

“Ân.”

“Quán lẩu này cũng được đi , nhất là mùa đông sinh ý đặc biệt tốt . Biết em hẳn không thích đông đúc a , lúc này là lúc ít người nhất , tôi xem ra rất kinh nghiệm .” Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm , sắc mặt rất tốt , cảm giác so với lúc hắn đi lấy học bổng còn đắc ý hơn . Cậu quay lại nhìn ca ca , đột nhiên nở nụ cười , có đôi khi hắn kỳ thật cũng rất khả ái , so trước đây chỉ toàn nghiêm mặt tốt hơn nhiều . Hơn nữa  trong lòng cậu bây giờ rất ấm áp , bởi vì ca ca mang mình đến chỗ này ăn , lại biết mình ghét náo nhiệt , chọn thời gian vắng người .

“Em cười cái gì.”

“Không… Ca ca thật khả ái.” Lộc Hàm nói xong , Ngô Thế Huân liền đen mặt , tiểu gia khỏa này cũng dám nói mình khả ái ? ! ( =))) )

“Tiểu Lộc nói những lời này , đêm nay cần phải chuẩn bị tốt , nhận trừng phạt a.” Hắn đứng dậy tiến đến bên tai cậu nói. Lộc Hàm vì câu này mà mặt nháy mắt đỏ , ca ca quả nhiên vẫn là ác ma .

“ Thế Huân mới tới sao ? Muốn ăn gì ? Như cũ a ?” Ông chủ quán hiển nhiên cùng Ngô Thế Huân rất quen thuộc , thấy bọn họ ngồi xuống liền chạy tới châm trà , vẻ mặt tiếu ý . Những người khác là cho nhân viên cửa hàng tới làm , chỉ có hắn mới có thể đươc ông chủ tiếp như vậy .

“Đưa em ấy chọn đi.” Ngô Thế Huân chỉ chỉ Lộc Hàm.

“A,Tiểu Kỳ không có tới sao ? Vị này là ?”

“Đệ đệ của cháu .”

Hắn nói xong , chấn kinh cả hai người , một là Lộc Hàm , còn lại là ông chủ quán.

“A, Thế Huân sao trước đây chưa nói qua có đệ đệ khả ái này , đến cho chú sờ một cái đi .” Ông chủ nói xong lộ ra nụ cười thật tươi hướng về phía cậu nhưng bị Ngô Thế Huân kịp thời ngăn lại.

“Cậu ấy sợ người lạ, chú đừng dọa cậu ấy”

“Ngạch…” Động tác này làm Lộc Hàm bối rối không biết làm sao , thứ nhất vì đây là lần đầu ca ca thừa nhận quan hệ đệ đệ trước mặt người khác , thứ hai ông chủ thật sự là nhiệt tình quá mức .

“Tên là gì a ? Là cuối tuần tìm ca ca chơi sao ?” Tuy sờ không được , ông chủ vẫn lấy ánh mắt nhìn chằm chằm Lộc Hàm , làn da thật tốt , so con gái còn muốn đẹp hơn .  Nhìn ông chủ có vẻ rất thích cậu , Ngô Thế Huân buồn bực , tiểu tử này lúc nào cũng được lòng các cô , các dì a


 

:)))) Mình chăm kinh ~~~~

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 34

Mở đầu :

– Chương này là ta làm từ lâu rất lâu rồi !!!! AXXXXX Nhưng lại quên mất nên uổng công chị Smecta làm rồi TT^TT~~~ Chuỵ ơi , em xin lỗi ~~~

– Và Ta khẳng định thêm một lần nữa : TA ĐÃ XIN PER CỦA FIC NÀY RỒI NÊN ĐỪNG AI NÓI TA ” ĐẠO VĂN , … ” NÀY NỌ NỮA

🙂 Ta đã xin per rồi mới quyết định làm , còn bạn nào thắc mắc gì thì trực tiếp inb Bé Là Tícc để nói chuyện với ta :(( Đừng có mang lên diễn đàn này nọ war sau lưng ta !!!!!!!!!!!!!!!! * có một sự buồn nhẹ * 

:)) Vầy nhé ~ Có chuyện gì thì cứ inb ^^ Hông sao đâu

————–

Chương 34 : ( Thỉnh mời đọc lại Chương 33 TT^TT )

“Có phải anh đem việc tôi làm thêm nói cho Ngô Thế Huân ?”

“Sao vậy ? Hắn biết ?” Tần Hạo vẻ mặt nghiền ngẫm nhìn Lộc Hàm , khó trách câu như mèo hoang , lông đều dựng thẳng lên . ( =))) Nai hoang mới đúng )

“Anh chưa trả lời tôi .”

“Tôi không có a .” Tần Hạo như trước dùng ánh vô tội nhìn cậu .

“Anh nghĩ tôi sẽ tiếp tục tin anh sao ?” Lộc Hàm có chút sinh khí , biết hắn sẽ phủ nhận mà .

Tần Hạo cũng có chút hoảng , vội giải thích “Tôi thật sự không có .”

“Hôm đó tôi rõ ràng nhìn thấy hai người nói chuyện với nhau.”

Nói chuyện ? Tần Hạo nhớ tới hắn hình như đã cùng Ngô Thế Huân gặp qua một lần , rồi mới nói mấy câu với nhau , nhưng là nói việc của hội học sinh a . Tiểu mèo ( nai ? ) hoang, sự tình còn chưa hiểu rõ đã loạn cắn người .

Tần Hạo ra vẻ thương tâm cầu xin : “Tôi không có nói thật a , Tiểu Lộc sao em có thể không tin tôi . Ngô Thế Huân cũng không phải người yêu em, sao em lại sợ bị hắn biết ?”

“Anh đã đáp ứng tôi không nói rồi .”

“Tôi chưa từng nói với ai a.”

Lộc Hàm không muốn để ý đến hắn thêm nữa,  dù sao hiện tại ca ca cũng đã biết , cùng hắn tranh chấp cũng không có ý nghĩa gì .

“Tiểu Lộc .” Từ sau bỗng vang giọng hét lớn của Kim Chung Đại vội vàng chạy tới hướng hai người ,“Tôi cuối cùng cũng tìm thấy cậu .”

Lúc này Lộc Hàm mới nhớ tới việc mình tối qua không trở về kí túc xá , sáng nay lại không lên lớp , còn chẳng báo hắn câu nào , Chung Đại chắc chắn rất lo lắng cho mình .

“Cậu tối hôm qua đi đâu ? Lo lắng chết tôi .” Hơn nữa buổi sáng không lên lớp , khiến hắn cảm thấy phi thường kỳ quái , Lộc Hàm rõ ràng là một hài tử ngoan chưa bao giờ vô cớ trốn học , cũng may buổi chiều ra chơi bóng rổ đột nhiên nhìn thấy cậu tại sân thể dục . Chạy nhanh tới , mới phát hiện bên cạnh còn có một người , nhìn thật quen mắt , không phải sư huynh lần trước đây sao ?

“Chúng ta trở về nói.” Lộc Hàm lôi kéo Kim Chung Đại đi, không muốn tiếp tục nói chuyện với Tần Hạo . Nhìn bóng hai người đã dần xa , Tần Hạo cũng không đuổi theo , chỉ trong lòng âm thầm khẳng định quan hệ giữa cậu và Ngô Thế Huân chắc chắn không đơn giản , bằng không tiểu gia khỏa này rốt cuộc đang khẩn trương cái gì ? Hơn nữa dáng đi Lộc Hàm hôm nay lại có vấn đề , không lẽ bọn họ làm chuyện đó ? Tần Hạo nghiến răng nghiến lợi , hắn dù chỉ một ngày cũng muốn đem tiểu mèo hoang này ăn .

“Nói ! Tối qua cậu đi đâu ?”

“Đi làm.”

“Tôi đương nhiên biết cậu đi làm, nhưng không có khả năng làm tới bây giờ mới về đi ?

“Tôi tới nhà người quen ngủ.” Không dám cho hắn biết tối qua cậu cùng Ngô Thế Huân ở một chỗ , còn làm cả đêm , Lộc Hàm chỉ có thể trước nói dối hy vọng giấu được khi nào hay khi ấy .

“Nga.” Chung Đại có chút kỳ quái , từ khi nào bên cạnh Lộc Hàm có thân thích , chưa bao giờ nghe đề cập qua a . “Sao không tiếp điện thoại ? Cậu làm tôi sợ muốn chết.”

Điện thoại ? Đến giờ cậu mới nhớ tới mình có một thứ gọi là điện thoại và nó có âm thanh , nhưng sao không thấy tiếng chuông nào , lấy ra , không có a ? Mở ra mở vào , thế nhưng tất cả đều không có . Chỉ có một cuộc gọi nhỡ , xem thời gian , đây là khi đưa ca ca để lưu số hồi nãy . ( Ai biết có chuyện zuỳ xảy ra hok ? :V )

“Không có cuộc gọi của cậu .” Lộc Hàm hàm hồ nói một tiếng, tiếp tục đi.

“Sao không có ? Kỳ quái , tôi đã gọi mười mấy lần .”

Tuy nhiên , hiện tại cậu đầy bụng tâm tư , nên không đếm xỉa tới hắn nữa . Sao ca ca lại gọi vào máy mình ? Lộc Hàm thầm nghĩ đến một khả năng , chỉ có thể là Ngô Thế Huân muốn biết số điện thoại của mình , nhưng vì sao không trực tiếp hỏi chứ ? Còn có , tại sao lại xoá tất cả cuộc gọi của mình ? Tuy rằng rất kỳ quái , nhưng trong lòng có điểm ngọt , tối thiểu ca ca cũng muốn số điện thoại mình a . Cậu với hắn đã cùng sinh hoạt dưới một mái nhà 15 năm nhưng đến số điện thoại của mình hắn cũng không biết , quả là bi ai ~ .

“Đúng rồi, Tiểu Lộc .” Kim Chung Đại đột nhiên bắt lấy Lộc Hàm , nhìn qua nhìn lại cũng không có bị thương .

“Xảy ra chuyện gì ?” Thần kinh đang vui vẻ , cậu đều bị hắn làm cho một mặt khẩn trương .

“Tối hôm qua Ngô Thế Huân tới đây tìm cậu , nhìn mặt hắn nổi giận đùng đùng , biết ngươi không ở kí túc xá mặt càng đen , hắn không đánh cậu đi ?”

Lộc Hàm bật cười,“Sao có khả năng.”

“Vậy là tốt rồi, xem ra hắn vẫn là người văn minh.”

“Nhưng sao cậu biết hắn tìm được tôi ?”

“A ? Không có đi tìm cậu sao ? Hắn buộc tôi phải nói cậu ở nơi nào .”

“Cho nên cậu liền nói cho hắn sao.” Biểu tình Lộc Hàm có điểm khủng bố , nguyên lai thật sự hiểu lầm Tần Hạo , người này mới là đầu sỏ.

“A? Tiểu Lộc có bảo không được . Kỳ thật vốn tôi cũng không muốn nói a , nhưng lúc ấy biểu tình của hắn thật khủng khiếp , nói cậu tối nào cũng không ở kí túc xá sao ? Còn nói , nếu tôi không nói cho hắn biết câu ở đâu , hắn liền đánh tôi . Nhưng yên tâm đi , tôi mà là loại người chỉ có thế thôi đã chịu khuất phục sao ? Chỉ là sau đó…” Hắn doạ , nếu tôi không nói ra cậu ở đâu , hắn sẽ đi mách mới Vân Kì tôi thích nàng , khiến nàng sau này cách xa tôi một chút , cho nên Kim Chung Đại liền khuất phục … Chỉ là lời này đương nhiên tên bán nước bán dân ấy không dám nói ra .

Lộc Hàm cẩn thận nghĩ , trước đây tin tưởng tên Kim Chung Đại này nên cậu mới nói cho hắn biết chuyện nơi làm thêm , sao cậu nghĩ  được có ngày từ trong miệng hắn tiết lộ cho ca ca biết chứ .

Đã biết nguyên lai thật sự không phải Tần Hạo nói , trong lòng cậu có điểm áy náy , là mình hiểu lầm hắn ? Xem ra hắn cũng không phải tệ như mình tưởng tượng . Lộc Hàm có chút ngượng ngùng quay đầu , thấy người nọ vẫn đứng ở nơi đó nhìn mình , vội vàng quay chỗ khác , tuy rằng cảm thấy hiểu lầm hắn là mình có lỗi , nhưng cậu không thích Tần Hạo dùng ánh mắt lộ liễu đó nhìn , như cũ có chút chịu không nổi .


 

~~~ ^^ ~~~ 1 Like của bạn là động lực của tớ để hoàn thành một chặng đường dài bất tận ~~~

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 33

 

:)) Có nàng  Kim Ngân đồng hành cùng c33 :V — Cảm mơn ❤ —

=.=” Cơ mà taz muốn giết ngươi lắm nhá !!!


 

Nghe tiếng hít thở đều đều , Lộc Hàm đoán hắn chắc lại ngủ , nếu vậy , hôn một cái sẽ không bị phát hiện ? Nhưng vẫn không dám , cậu quay mặt đối diện Ngô Thế Huân , không có dũng khí dừng ở môi hắn , mà chỉ hôn trên gương mặt .

Vì tối hôm qua thật sự quá mệt mỏi , chỉ chốc lát sau Lộc Hàm cảm thấy mí mắt càng ngày càng nặng , tại trong lòng Ngô Thế Huân nhắm mắt ngủ.

Tỉnh lại đã là giữa trưa , buổi sáng quả thực đã trốn học a , cậu nghĩ . Vội vàng tắm rửa , không mặc bộ quần áo dính đầy tinh dịch của ca ca , hơn nữa ban ngày ban mặt mặc ra ngoài cũng rất kỳ quái . Thế là đem nó nhét vào gói to , chỉ mặc quần áo của mình rồi đi xuống .

Khi Ngô Thế Huân đi trả phòng , Lộc Hàm cảm thấy cô gái đứng quầy nhìn mình bằng ánh mắt là lạ , khiến toàn thân cậu không được tự nhiên . Vẫn là nên rời khỏi đây nhanh chút . Chờ hai người khuất sau cánh cửa , cô tiểu thư đứng quầy cười tà ác , vừa mới kiểm tra phòng , bọn họ đã dùng qua bôi trơn , a a …. đây còn có thể mang ý nghĩa gì . Ách ! Xem tiểu thụ đi đường gian nan như vậy , tối qua nhất định làm thực mạnh a , đáng tiếc áo mưa vẫn hoàn hảo chưa đụng tới a, còn không mang sao , cô nàng cười đến càng đáng khinh .

Đến cửa học viện , Ngô Thế Huân đột nhiên ngừng lại khiến Lộc Hàm đi sau thiếu chút nữa đụng phải . Hắn nhìn cậu , thân thể co như vậy , rất lạnh ? Thời tiết này mà chỉ mặc một bộ quần áo , không lạnh mới lạ . Nhưng hắn cố kiềm chế ý tưởng cởi áo cho Lộc Hàm . Dù sao hắn chưa bao giờ đối ai ôn nhu cả . ( =,=” )

“Của em .” Ngô Thế Huân vươn tay , nói một cách rất bình thường , giống như chỉ là đem một cái bút trả lại . Thời điểm chuẩn bị đi ban nãy vì Lộc Hàm tắm rửa xong nên có chút vội vàng , quên cầm . Nhìn khiêu đản hắn cầm trên tay , Lộc Hàm mặt đỏ thẫm . Vươn tay đang muốn lấy nhưng nam nhân kia lại thu về .

Đột nhiên không muốn đưa cậu .

“Dâm đãng , lấy lại được sẽ tiếp tục chơi sao ? Như vậy còn có thể lên lớp ? . Muốn , đến chỗ tôi , tìm tôi lấy.”

Tìm ca ca lấy ? Lộc Hàm nháy mắt cứng đơ . Chính mình sao mà không biết xấu hổ tìm hắn đây ? Chẳng lẽ phải tự mình nói với hắn bảo hắn đem cái kia … trả lại cho mình ? Ngẫm lại mặt cậu càng đỏ . Buồn bực .

“Kia… Em bỏ … Anh vứt đi…” Trong giọng Lộc Hàm có chút đáng tiếc . Tuy rằng còn có thể mua nữa , nhưng là rất khó a .

“Ân.” Hai người tiếp tục đi , đột nhiên Ngô Thế Huân lại quay đầu lại ,“Di động của em , đưa tôi.”

“A ? nga.” Cậu có chút kỳ quái nhìn hắn , lấy ra máy trong túi .

Ngô Thế Huân tiếp nhận di động , phát hiện bên trong có mười mấy cuộc gọi nhỡ , phỏng chừng là công việc . Di động Lộc Hàm để chế độ im lặng , nên không biết có điện thoại gọi tới . Mở ra , vừa thấy các cuộc gọi từ tối qua đến sáng nay cơ hồ toàn bộ đều là Kim Chung Đại , còn có vài cuộc là … Vân Kì ? Sắc mặt hắn nhất thời trở nên phi thường không tốt .

Lộc Hàm nhìn biểu tình trên mặt Ngô Thế Huân biến hóa , không dám lên tiếng , không biết chỗ nào lại khiến ca ca không vui . Cũng không biết ca ca lấy di động mình làm gì .

Tuy hắn chưa từng nói cho cậu biết số điện thoại . Nhưng Ngô Thế Huân khẳng định cậu có số của mình . Sau khi mở ra, quả nhiên. Hơn nữa , chẳng những có số gần nhất mình vừa đổi , mà còn những số trước đây hắn dùng đều lưu giữ , thậm chí còn được cẩn thận chỉnh sửa dãy số , trong khi hắn không nhớ nổi số điện thoại của mình . Phát hiện này khiến Ngô Thế Huân sinh ra một loại cảm giác khác biệt , có chút phức tạp liếc nhìn Lộc Hàm một cái . Rồi mới ấn kế tiếp .

Kỳ thật hắn chưa từng nhận được bất cứ một cuộc điện thoại nào , hay thậm chí là một tin nhắn của cậu . Nếu không phải hiện tại hắn biết người này thích mình , có khả năng hắn thật sự sẽ hoài nghi Lộc Hàm có phải hay không cho tới nay đều rất hận mình .

Nhưng hôm nay phát hiện ra , chung quy khiến Ngô Thế Huân có điểm thụ sủng nhược kinh . ( Được sủng mà sợ )

Lộc Hàm không biết ca ca làm gì , khi hắn cầm điện thoại đưa trả mình , biểu tình của hắn có chút xấu hổ . Ngô Thế Huân vẫn như cũ đi  trước . Tại nơi đường ngoặt , hắn lại quay đầu , đối Lộc Hàm bỏ thêm một câu “Nhớ đem điều khiển từ xa cho tôi.” Rồi mới bước nhanh vào ký túc xá .

Nhìn bóng lưng ca ca rời đi , cậu có cảm giác khóc không ra nước mắt , cái kia anh đã cầm , còn cần điều khiển từ xa làm gì ? Vừa định xuyên qua sân thể dục về ký túc xá , Lộc Hàm nhìn thấy có người bỗng dưng xuất hiện trước mặt mình với mục đích rất rõ ràng là tới tìm  cậu . Trong lòng tức không có chỗ xả . Hắn còn có mặt mũi xuất hiện trước mặt mình sao ? Nếu không phải hắn , ca ca sao có thể biết  mình đi làm thêm , tên vô lương tâm không giữ lời hứa .

“Tiểu Lộc.” Người nọ tựa hồ còn rất vui vẻ .

“……”

“Tiểu Lộc , sao em trừng tôi vậy a ?” Tần Hạo ra vẻ mặt vô tội . “Có phải rất lạnh không ?” Nhìn quần áo trên người cậu , thân thể còn có chút run run , hắn nhanh cởi áo khoác của mình cho cậu . Đương nhiên hắn không biết Lộc Hàm trừ bỏ lạnh còn bởi vì tức ( nên thân thể mới run ) .

“Tôi không cần quần áo của anh .” Cậu không để nam nhân đem áo choàng lên người mình , lui lại sau mấy bước.

“Em xảy ra chuyện gì ?” Tần Hạo kỳ quái nhướn mi .

“Anh còn hỏi ?” Đây là lần đầu tiên Lộc Hàm dùng khẩu khí chất vất với hắn .

“Xảy ra chuyện gì ? Tôi nhớ rõ tôi không có chọc em mất hứng a.” Hắn mấy ngày nay đều không tìm cậu a, sao vừa xuất hiện , đối phương đã một bộ muốn bóp chết mình ?

 

 


 

— Hiện nay đang có 2 người làm chung với taz rồi nên taz sẽ cố gắng làm nhanh Fic này nhé ❤ —

THIÊN NGUYỆT ĐỘNG

kristao-310 copy

       Chào các nàng đã đặt chân tới Thiên Nguyệt Động nhỏ bé của taz >:o

Đầu tiên ta xin trình bày thông tin cụa mềnh như sau : [ Ảnh cụa taz ở bên phải góc :)) Xâu xấu tí =]]~~ ]

1. Name : Trang – Ngô Nguyệt Mẫn

2. NikName : Bj-NgOk

3. Giới Tính : Lưỡng ~~ =]]~~

4. Face Book :  Trang Trang 

5. Gmail : allxtaoexo@gmail.com ( —3– Nửa năm mới vào lần !!! )

6. Sở thích : Đọc H nặng H cao cả ngày , ăn , ngủ , viết truyện …

7. Tính tình : Điên điên khùng khùng , Dâm nặng =]]~~ , Biến thái …

8. Thể loại Đam Mỹ : H cao H nặng , ngược , sủng , ôn nhu bá đạo thâm tình công x khả ái câu dẫn thâm tình thụ :))~~

9. Thần tượng : Bias Tao , Suho ( EXO ) , Suzy ( Miss A ) , JaeJoong ( TVXQ ) , Key ( Shinne ) , … :”> ||| Ship : KrisTao :]]~~

10. Bài hát yêu thích : All Album EXO , Tam Thốn Thiên Đường , Cung Dưỡng Ái Tình , Nắm Lấy Tay Anh , … :”>

END ~~~

Logo - EXO 5List Fic Logo - EXO 5

  1. HunHan

 Ân Ái Triền Miên

Phụ Tử Dâm Đãng

Vợ chồng mĩ nam ( Không phải của Mẫn — Của cị Vyy … Không bít có được update ở đây không nữa ! ^^ Chị cho e xl nha )

Hoàng thượng bất yếu  ( nt )

Mẹ là hũ nữ  ( nt )

       2. KrisTao

Quên Đi Một Người

         3. ChanBaek

Xóa Hết Đi Những Kỉ Niệm

      4. Đam Mỹ

Lại Ái – Trương Đỉnh Đỉnh

:)) Taz không có thời gian nên tạm ngưng chỉ làm được c1 thôi !!! TT^TT Ai rảnh thì vác ” em nó ” về mần tiếp đi ạ ~~

 


 

 

Khi bạn vào Động chơi , thì xin hãy tuân thủ các điều sau : ( :)) Viết làm màu thôi )

1. Không đưa bài trong Động ra ngoài ( Chủ yếu là bài chuyển ver ) < Nếu chỉ là dẫn link bình thường thì được … Còn copy cả bài thì NO nhé :)) )

2. Không Spam dưới mọi hình thức ( >:o )

3. Không chửi tục hay nói bậy …

4. =))) Nghĩ xong viết tiếp

 


 

 

Có 2 OneShot Mẫn chuyển ver chưa được phép nên mong các hạ thứ lỗi ạ :(( !!! [ Đừng mang cái đó đi đâu nhé :(( ]

 


 

⇔ NGÀY LÀNH ⇔

 

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 32

=v= Chương này rất bt*** =))) Nhưng so với mấy chương kia còn bt** chán :v :v :v


 

Nghe cậu trả lời , Ngô Thế Huân lại dùng lực đâm vài cái , lập tức khiến Lộc Hàm kêu liên tục , ca ca thích làm rất sâu , rõ ràng hắn biết mình sợ hãi mà …

Sau khi Ngô Thế Huân bắn lần đầu , mới cho cậu đem khiêu đản lấy ra . Vì bị đâm thực sự rất sâu trong huyệt đạo , căn bản Lộc Hàm không thể dùng ngón tay đụng tới , đành nhếch lên mông trước mặt ca ca , bài tiết đem vật kia ra , khiến cậu cảm thấy so với việc trong WC còn mất mặt hơn . Hơn nữa bên trong còn nhiều tinh dịch , Lộc Hàm mới dùng chút lực , bao nhiêu tinh dịch liền từ hậu huyệt chảy ra , lướt qua đùi , rọt xuống giường.

Chờ cậu đem khiêu đản ra ngoài , Ngô Thế Huân lại sáp đi vào , không cho Lộc Hàm nghỉ ngơi , bắt đầu tiến công.

“Hồ ly tinh , đi đem quần áo kia mặc vào.” Hắn vỗ vỗ mông cậu , dương vật từ bên trong lui dần ra , tay chỉ vào bộ đồng phục . Lộc Hàm có chút mờ mịt , ca ca hiện tại muốn làm gì ? Mới làm hai lần đã chán rồi sao ?

Cậu ngoan ngoãn đem đồng phục của quán bar nhặt lên mặc vào . Đang nghĩ tới định vào WC lấy quần để mặc , ai ngỡ bỗng bị Ngô Thế Huân kéo lại , ném lên giường . Nhìn nằm cậu trên giường , hai hàng cúc áo phía trên không cài , lộ ra xương quai xanh xinh đẹp , cuối cùng hắn vẫn nhịn không được cắn một ngụm.

“A… Ca ca…”

Ánh mắt Lộc Hàm có chút mê mang , tinh dịch dính đầy đùi . Ngô Thế Huân đột nhiên cảm thấy đồng phục màu trắng này thật sự rất thực thích hợp với thiếu niên . Nãy giờ vội vã làm , nên quên trừng phạt cậu thế nào . Nếu mặc đồng phục quán bar làm tình , nhất định sẽ đặc sắc phong tình , đồng thời cũng có thể cảnh cáo tiểu yêu tinh này không được tới bar nữa .

“Tự mình ngồi lên.” Thanh âm Ngô Thế Huân hơi khàn khàn , đem Lộc Hàm kéo đến trên người . Phía dưới vì đã hai lần phát tiết nên dục vọng cũng được giảm bớt , nhìn cậu hiện tại , cảm thấy so với lúc không mặc quần áo càng thêm vài phần mị hoặc . Đồng phục bar kỳ thật có chút mỏng , lúc trước Lộc Hàm mặc quần áo mình , nhưng hiện tại chỉ mặc cái này , hai tiểu đậu đỏ trước ngực như ẩn như hiện , khiến hắn rất muốn cắn một ngụm . Đồng phục vừa vặn che đến mông cậu , có vẻ càng thêm mê người .

Ngheca ca yêu cầu , Lộc Hàm mặt đỏ , chính mình chưa từng ngồi trên người ca ca làm tình , cảm thấy như vậy rất dâm đãng a , hơn nữa vì sao muốn mình mặc quần áo làm tình chứ ? Nhìn Ngô Thế Huân bị tình dục che khuất khó nhịn , cậu cũng không nghĩ nhiều , ngồi ở lên trên người hắn , cầm côn thịt to để trong huyệt khẩu của mình , bắt đầu chậm rãi đi xuống . Thật sâu .  ( @@ Tưởng tượng đến đoạn này là taz bị hỏng não thật rồi !!!!!! )

“A… Ca ca… … Quá lớn ….” Lộc Hàm một bên lắc lư thân thể , vừa rên rỉ . Mỗi lần lên , Ngô Thế Huân đều có thể thấy dương vật của mình cắm trong tiểu huyệt cậu , khi cậu ngồi xuống lại bị áo trắng che khuất , khiến tình dục hắn thực bạo trướng.

Bất ngờ cầm eo tiểu mê người , mãnh lực thao.

“A cáp… Ca ca… Thật là lợi hại…. Tiểu Lộc … Cũng bị ca ca… thịt heo bổng… Thao chết… A a…”

“A… Hảo sâu… A cáp… Ca ca… A…”

“Lần sau để tôi nhìn thấy em tới nơi đó làm nữa , thấy một lần sẽ thao một lần , hơn nữa không thể cởi đồng phục .”

“Từ bỏ…. A…. Ca ca… Tha Tiểu Lộc…”

“Ân a.. Tiểu Lộc… Không dám … Ca ca… Dừng lại… A…”

“Ca ca… A… Không… Tiểu Lộc.. Sẽ hỏng … A cáp… Cầu ngươi.. A..” Thiếu niên cứ như vậy mang theo tiếng khóc nức nở cầu xin tha thứ , nam nhân từ vị trí này có thể nhìn biểu tình cậu một cách rõ ràng , nhưng vẫn thủy chung không dừng lại.

Ngày hôm sau Lộc Hàm mơ mơ màng màng mở to mắt , mới nhớ tới tám giờ mình có tiết , nhìn đồng hồ ,7h40 , vội vàng đứng lên . Đáng tiếc ngày hôm qua làm quá mạnh , động đậy thân mình một chút liền cảm thấy trên người từng đợt đau nhức , lại  ngã trở về  giường . Phía sau thật ấm áp , thân thủ cậu sờ sờ , mặt lập tức đỏ . Tối hôm qua ca ca bắn rất nhiều bên trong ,  bên ngoài phía sau trở nên khô , bên trong liền không ra được , bị hậu huyệt của mình bao hàm cả buổi tối , hiện tại chỉ cần động một chút , huyệt khẩu mở  , từng đợt tinh dịch ấm áp đều chảy ra.

Vì động tác Lộc Hàm , Ngô Thế Huân cũng bị đánh thức một ít , nhưng cũng không hoàn toàn thanh tỉnh , đem người bên cạnh một phen mò lại ôm , quả nhiên , như vậy thoải mái hơn.

“Làm gì ? Ngủ.” Hôm qua hai người làm đến tận nửa đêm , đều kiệt sức .

“Ca ca… Em… Muốn đi lên lớp …” Lộc Hàm nhỏ giọng nói . Nếu không nhanh lên đứng lên , căn bản không đủ thời gian tắm rồi đi học .

“Đừng đi . Ngủ.” Ngô Thế Huân nói một tiếng , nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

“Nhưng là… Ca ca… Em nghĩ nên lên lớp… Đến trường học.. Không phải đùa..” Như trước , vẫn nói rất nhỏ .

Lời nói của cậu , khiến hắn nhớ tới việc mình lần trước mắng cậu , Lộc Hàm không phải còn để ý chuyện này chứ ? Ngô Thế Huân nhíu mày , lần trước chỉ là tùy tiện nói nói thôi . Không nghĩ tới , tiểu gia khỏa này còn nhớ rõ vậy .

“Tôi nói không đi , không cần đi. Nếu còn ồn ào , tôi liền đem em bỏ lại . Tôi muốn ngủ.”

Cậu xem ca ca thật sự mệt mỏi , không còn dám nói chuyện , chỉ lẳng lặng nằm ở trong lòng hắn , ngay cả hít thở cũng hết sức nhẹ nhàng , không dám gây một tiếng động nào . Có điểm ngoài ý muốn rằng thời điểm ca ca ngủ đều thích bắt người làm gối ôm , nghĩ tới những giấc mộng mình mơ được làm gối ôm cho hắn , giờ mới phát hiện điều ấy thực dễ dàng thực hiện . Bị Ngô Thế Huân ôm , Lộc Hàm có thể ngửi được hương vị tinh dịch còn lưu trên giường , tim đập không ngừng . Ngẩng đầu nhìn ca ca gần trong gang tấc ,  đột nhiên cảm thấy giờ khắc này thực hạnh phúc.

Bộ dáng Ngô Thế Huân ngủ kỳ thật không hề lạnh lùng , nếu có thể mãi như vậy thì tốt , bộ dạng này của ca ca thật đẹp mắt , cái mũi thực cao , tuy rằng miệng vẫn giống bình thường mím chặt , không thường thường cười , nhưng nếu ca ca cười nhiều một chút thì thật tốt a . Lộc Hàm nhìn nhìn , cảm thấy đôi môi Ngô Thế Huân thật gợi cảm , đột nhiên muốn hôn lên , cùng ca ca hôn sẽ có cảm giác gì , đó là việc cậu luôn muốn biết . Nhưng , ca ca không muốn cùng mình hôn a … Lộc Hàm có chút mất mát nghĩ.

———————————-

 

HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 31

( Taz đã xóa chương 31 trước và update lại … :”> Thỉnh các nàng đọc lại ở đây nhá … Bản này taz đã edit kỹ hơn rồi 😛 )


 

Cậu vốn chỉ là muốn kêu hắn đừng vỗ chỗ đó , cảm thấy thật xấu hổ . Nhưng nam nhân này lại cố ý xuyên tạc ý tứ của cậu thành hướng khác . Trực tiếp tiến vào ? Bên trong chứa khỏa khiêu đản to như vậy , hơn nữa nơi đó của hắn lại thô to không kém , trực tiếp tiến vào  khẳng định tiểu huyệt của mình sẽ bị chọc thủng , oaoa … không nên a …

“Không phải… A… Không nên… trực tiếp tiến vào… Ca ca… Em sẽ liền lấy ra …” Lộc Hàm có chút kinh hoảng .

“Tôi nói không cần lấy nữa .” Ngô Thế Huân cản trở động tác của cậu , mở tao huyệt Lộc Hàm ra nhìn nhìn , phiếm sáng bóng , rất được .  ( Ọ.Ọ!!! )

“Giúp tôi cởi quần áo .” Ngô Thế Huân vỗ vỗ mông cậu , thanh âm đã có chút khàn khàn .

Lộc Hàm không nghĩ hắn lại muốn mình giúp cởi quần áo , trái tim bỗng nhảy lên dưng kịch liệt , bám thành giường đứng lên , xoay người nhìn hắn , rồi mới đưa tay tới nút thắt trên áo . Một viên một viên giải ra . ( Viên tức là cúc áo )

Lồng ngực nam nhân không giống mình , không trắng như mình , lồng ngực mình quả thực rất trắng , nhìn qua như kiểu người có bệnh . Làn da hắn màu rám nắng nam tính . Lộc Hàm nhìn cơ ngực , không giống có một số người phát triển mạnh , mà chỉ so với mình lớn hơn một tuổi thôi , mà thân thể hắn sao phát dục tốt như thế chứ , ánh mắt cậu nổi lên vài tia hâm mộ . Hắn rất ít khi trước mặt mình  cởi quần áo . Trước đây , vài lần làm tình , chủ yếu đều là thoát quần liền trực tiếp đâm vào , rồi một trận mưa bão . Cho nên Lộc Hàm cơ bản không thấy hắn trần truồng bao giờ , nghĩ tới đây chính là khối thân thể từng yêu thương mình , cậu run rẩy , tay nhịn không được sờ sờ , cảm xúc thật thoải mái nha , lồng ngực hảo ấm áp . Nếu có thể đem mình nằm trong lồng ngực này thì thật tốt , nhất định có cảm giác rất an toàn.

Ngô Thế Huân thở thở một tiếng , lồng ngực Lộc Hàm vuốt , hạ thân phía dưới càng trướng lợi hại hơn , đã bắt đầu sinh đau . Tiểu yêu tinh này …

Nghe thấy ngữ khí hắn không tốt lắm , tay cậu lập tức lùi về , vừa mới có chút kìm lòng không được … Liền sờ lên … Có phải hắn lại chán ghét mình …

“Không có bảo em tránh , tiếp tục cởi , còn có quần.”

Ngô Thế Huân kéo tay Lộc Hàm trở về , tiểu gia khỏa này , vừa trốn cái gì ? Mình rõ ràng không mắng cậu . Còn muốn cho sờ đủ thì thôi .

Lộc Hàm không còn dám trên người hắn lưu luyến , nhanh tay đem dây lưng hắn mở ra. Chậm rãi cầm khóa kéo xuống . Nơi đó đã  thành một khối to , cậu mới phát hiện , hắn nguyên lai đã cương thành như vậy.

Còn lại quần lót… Thời điểm Lộc Hàm định đem cởi nốt , nghe được thanh âm hơi ám ách của hắn.

“Dùng miệng.”

Lộc Hàm có chút ngoài ý muốn, nhưng không do dự , dùng răng nanh nhẹ nhàng cắn quần lót Ngô Thế Huân . Nghĩ những GV mà mình từng xem qua , cậu không trực tiếp đem quần lót hắn kéo xuống , mà vươn đầu lưỡi cách quần lót bắt đầu liếm lên , còn cố ý hút hai cái , dùng đầu lưỡi cuốn cuốn hình dạng nơi đó .

Lộc Hàm đột nhiên làm động tác ấy khiến Ngô Thế Huân thiếu chút nữa bắn ra.

Cậu đem quần lót liếm thấp , đem toàn bộ dương vật cự đại của hắn lộ ra . Liếm đủ , mới chậm rãi cắn quần lót kéo xuống , giương mắt nhìn thoáng qua hắn , phong tình vạn chủng . Ngô Thế Huân hận không thể lập tức tiến vào trong cái miệng nhỏ nhắn của cậu .

Quần lót bị kéo xuống dưới , dương vật nam nhân liền nhảy ra . Lộc Hàm chậm rãi liếm , theo gốc bắt đầu mãi cho đến quy đầu , nhớ kỹ  điều lần trước hắn dạy mình , tận lực không để răng nanh đụng tới , ngẫu nhiên liếm liếm hai khỏa tinh hoàn bên cạnh .

Miệng cậu đã có chút bủn rủn , nơi đó hắn tại trướng đại như vậy , rất nhanh sẽ bắn đi ? Lộc Hàm bắt đầu hưng phấn , dùng sức hút hấp . Không lâu sau , Ngô Thế Huân liền trong miệng cậu bắn . Toàn bộ tinh dịch chảy vào miệng cậu .

Ngô Thế Huân vốn bảo cậu phun ra , kết quả Lộc Hàm lại nhanh hơn đem tinh dịch toàn bộ nuốt vào . Cậu thích tinh dịch của hắn , cho nên sau khi nuốt còn muốn đem chút ít tinh dịch ở trên dương vật của hắn liếm sạch sẽ . Ngô Thế Huân nhìn động tác của Lộc Hàm , trong lòng một cảm xúc quái dị .

Bị cậu liếm như thế , nơi đó của hắn lại tiếp tục cứng lên , Lộc Hàm thực tự giác lại cho vào miệng mút .

Trong miệng cậu trừu sáp vài lần, Ngô Thế Huân không nói muốn yêu tinh này khẩu giao cho mình , liền đem cậu đẩy ngã trên giường.

Nâng chân Lộc Hàm lên, tiểu huyệt phía trước đã chảy ra dâm dịch ròng ròng , hắn thực dễ dàng liền đi vào được . Lần này cậu cũng  không bị thương.

“A cáp… A a ca ca … Không…” Bỗng dưng bị dương vật đâm vào , cảm giác bị cái gì đó đâm vào chỗ sâu nhất . Lúc này hai người mới ngẩn người nhớ ra trong cơ thể Lộc Hàm vẫn còn khiêu đản .

Mơ mơ màng màng cậu chỉ cảm thấy cái kia đi vào rất sâu , cái loại cảm giác sợ hãi độn đau lại nổi lên . Mình sao lại quên đem lấy ra chứ …

“A…. Ca ca… Quá sâu … Đi ra ngoài… Đem khiêu đản.. A… Đem lấy ra…”

“Không cần lấy.” Ngô Thế Huân thật sự nhịn không được , bên trong nóng quá , thật thoải mái . Bắt lấy chân Lộc Hàm bắt đầu trừu động mạnh dần , mỗi lần va chạm đều đem khiêu đản đâm càng sâu một phần . Trong mắt cậu liền ứa lệ , vì cái loại cảm giác này , quá mức kích thích.

“Có phải thực thích đúng không ?”

“A cáp… Chậm một chút… Cái kia… A… Phá… A…” Cảm giác bên trong có cái gì cũng bị phá hết .

“Sẽ không phá hỏng .” Ngô Thế Huân cũng không biết cậu nói cái gì phá , mặc kệ , tiếp tục dùng sức tiến lên .

“Ân a… Đau.. A… Đừng.. A…”

“Như vậy , đau không ?” Dùng sức va chạm, thẳng đến chỗ kia một chút.

“A cáp… Không… A… A”

“Hồ ly tinh, tại thời điểm tự an ủi , em tưởng nhớ đến ai a ?”

“A cáp… Là ca ca… A… Mau khô.. Ta… A..”

“Còn trước đây ? Trước đây tự an ủi đều nghĩ đến nam nhân nào hả ?”

“A… Ca ca… Vẫn.. A… Đều chỉ có ca ca… A cáp…” Lộc Hàm mông lung trả lời , không hiểu vì sao hỏi câu này .