[Hunhan ver / edit ] Vợ chồng mĩ nam – chương 1

Thể loại:  1×1, H có như không -_- 

Nhân vật chính: Ngô Thế Huân x Lộc Hàm 

Note : Fics đem ra ngoài chưa có sự đồng ý của tác giả , mong đừng mang ra khỏi wordpress.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Lộc Hàm mệt mỏi mở mắt. 
Giây thứ nhất bình thường. 
Giây thứ hai có chút lạ. 
Giây thứ ba đảo mắt. 
Giây thứ tư hoảng hốt bật dậy. 
Giây thứ năm “Cốp”. 
Sau 5s ngắn ngủi, Lộc Hàm ôm đầu kêu lên. Cậu vốn không phải người giỏi chịu đau. Một thương tích nhỏ như đứt tay cũng có thể khiến cậu rơi lệ. Đập đầu kiểu này không khiến cậu gào khóc đã là may mắn rồi. Nhịn đau cố mở mắt, thu vào mắt cậu là một gương mặt cực đại dễ thương của một con mèo trắng. Nó mở to đôi mắt xanh lơ trong veo nhìn cậu. 
Đáng yêu quá đi!! 
Lộc Hàm kìm không được, ôm lấy con mèo vuốt vuốt cọ cọ. Nhưng mà ban nãy cậu đập đầu vào cái gì vậy?? Không phải là con mèo này chứ?? Nhưng khi liếc ra đằng sau nó thì cậu lập tức xanh mặt khi thấy một người đàn ông đang nằm sõng soài dưới đất cùng một vết đỏ chói mắt trên trán. Lộc Hàm hoảng hốt chắp tay cao quá đầu, nói to: 
– Xin lỗi!! 
Nhưng mà phải nói lại, đây đâu phải phòng cậu. Căn phòng này siêu cấp đẹp đẽ nha!! Cái tủ bốn gian kia chắc chắn là gỗ lim đắt tiền. Chiếc giường Kingside quả nhiên êm ái. Kia chẳng phải TV màn hình cong sao?? Lộc Hàm đứng dậy lại gần chiếc TV, sờ mó phát chán liền đi tìm điều khiển. Cậu thích thú đến mức nhất thời quên đi cái người đang nằm vật vã ở trên sàn. 
Lộc Hàm dường như đắm chìm vào bộ phim cùng hiệu ứng do chiếc TV độc đáo này mang lại. Cho đến khi có tiếng “E hèm” cất lên bên cạnh. Cả người cậu cứng ngắc, cười không nổi khóc cũng không xong. Tự tiện chạm vào đồ của người ta cư nhiên còn bị phát hiện, đã vậy trước đó cậu còn quên mất, đây không – phải – nhà – cậu. 
Lộc Hàm khó khăn quay đầu, nở một nụ cười khó coi hơn cả khóc nhìn con người sắc mặt so với đít nồi cũng không khác là bao kia: 
– Chào!! Anh tỉnh rồi?? 
Thế Huân đứng phắt dậy. Lộc Hàm nghĩ cậu tới số rồi!! Số đen nha! Ba mẹ còn chưa kịp chào, trăn trối chưa kịp nói, di chúc chưa kịp viết. Cậu là muốn để lại tất cả đống truyện Doremon cho thằng em họ Kim Chung Nhân khốn kiếp. Mấy món quà mà nữ sinh ở trường tặng, cậu muốn đem một nửa cho em hàng xóm, một nửa cho mấy em ở cô nhi. Còn khoản tiền cậu tiết kiệm thì thôi đem hết cho ba mẹ, coi như đền ơn dưỡng dục 16 năm. Lộc Hàm ôm lấy đầu theo bản năng nhưng vẫn còn len lén hé mắt xem nốt đoạn kịch tính trên TV. Có chết cũng phải thành mà có hiểu biết!! 
Nhưng mà xem được cả đoạn phim dài rồi mà não vẫn hoạt động, ý thức vẫn còn đó. Rụt rè ngẩng đầu lên, cậu thấy con người đó đang ngồi bên cạnh…..đọc báo. Giật mình làm cậu suýt tung người ra khỏi giường. Cậu còn chưa kịp nói gì, hắn đã mở miệng, không nhanh không chậm nói: 
– Ra khỏi phòng này, rẽ trái, xuống tầng, nghẹo phải. Cậu sẽ thấy một tủ thuốc nhỏ, mở và cầm tuýp thuốc bôi liền da lên cho tôi!! 
Lộc Hàm trợn tròn mắt nhìn: 
– Chỉ là hơi đỏ thôi sao phải bôi thuốc liền da?? 
Tính quan trọng hóa vết thương lên đấy à?? 
– Tôi bôi chỗ này!! – Thế Huân chỉ vào vết thương hình tròn còn chưa khô máu, hình như là vết cắn. 
Clgt?? 
Lộc Hàm tức đến mức mặt trở nên phiếm hồng. Cư nhiên dám ra lệnh cho cậu. Hùng hùng hồ hồ chỉ vào mặt hắn, cậu quát: 
– Anh, tôi chỉ chịu trách nhiệm với vết thương tôi gây ra cho anh thôi. Anh bị con cẩu nào cắn cũng không phải việc của tôi. 
Lộc Hàm nghe vậy, buồn cười mà nhếch môi: 
– Con cẩu cắn tôi chính là cậu!! 
Cậu tự chửi mình là cẩu, hắn phụ họa thêm vào rằng cậu chính là cẩu!! Lộc Hàm khóc không ra nước mắt, ủy ủy khuất khuất theo hướng dẫn có Thế Huân mà đi lấy thuốc.

Advertisements

6 thoughts on “[Hunhan ver / edit ] Vợ chồng mĩ nam – chương 1

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s