HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 25

T^T Sao không ai đăng kí làm cùng taz zợ ~~~ *buồn*


 

Lộc Hàm vẫn không an tâm, người kia tuy không quấn quít lấy mình , nhưng , ánh mắt hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cậu . Cách rất xa Lộc Hàm cũng cảm giác được ánh mắt người nọ , giống như muốn nuốt hết mọi thứ trên người khiến cho cả người cậu không thoải mái . Chỉ hận không thể trốn luôn trong phòng nghỉ .

Đột nhiên bên ngoài nổi lên rối loạn , Lộc Hàm thấy kỳ quái đi ra ngoài , mới biết được là do một khách nhân uống rượu cùng phục vụ viên nổi lên xung đột .Vì không đành lòng nhìn người làm thêm ở trong này bị khi dễ , cậu định bụng đi qua giúp hắn giải vây, ai ngờ người nọ lại đột nhiên nắm bình rượu trên bàn ném vừa vặn hướng tới chỗ Lộc Hàm . Cậu nhìn càng ngày càng gần bình rượu , nhất thời thất thần quên tránh đi , đúng lúc Tần Hạo đột nhiên đi qua , đẩy cậu ngã xuống mặt đất, bình rượu bay qua đầu bọn họ , rơi trên  đất , vỡ nát . Giờ đây cậu mới thấy sợ . Lúc này quản lý cũng chạy tới .

Đại đa số đều vội vàng xem náo nhiệt , không người nào chú ý tới Lộc Hàm cùng Tần Hạo.

Tần Hạo kéo Lộc Hàm ,“Em không sao chứ ?”

Thất thần một lúc cậu mới nhớ tới ngừơi cứu mình là ai, đứng lên nói câu “Không có việc gì, cám ơn anh.” Vốn Lộc Hàm không muốn cùng hắn nói chuyện , nhưng tốt xấu gì , lần này cũng là hắn cứu mình.

“Thật là không có thành ý nga , em nên báo đáp phương thức khác đi.” Tần Hạo cười đến có chút dâm loạn.

Lộc Hàm biết hắn không phải người tốt . Mệt là mình nợ hắn một mạng . Nhưng mình lại không yêu cầu hắn tới cứu .

“Mời anh uống chén rượu vậy.”

“Nếu em lấy thân báo đáp , có lẽ tôi sẽ càng thích .” Tần Hạo đem thân thể gần sát người Lộc Hàm .

Cậu không muốn cùng hắn nói đùa , đẩy hắn ra , để cho bọn họ bảo trì khoảng cách nhất định.“Anh không cần thì thôi.”

“Tôi chưa nói không cần a, chỉ là nếu em làm như vậy tôi sẽ càng thích thôi . Tuy nhiên em mời tôi uống rượu , đương nhiên phải ngồi xuống cùng nhau uống.”

“Tôi còn có việc phải làm.”

“Thế thì để sau vậy , bây giờ em có thể nợ .” Tần Hạo cười cười.

Lộc Hàm đang định chạy, đột nhiên nhớ mình còn có câu chưa nói , thừa dịp này nói luôn cũng tốt,“Đúng rồi , anh không được đem tôi ở trong này làm việc nói ra .” Lộc Hàm thần sắc khẩn trương nhìn hắn . Tuy rằng người này nhìn như vậy nhưng nhân cách cũng không biết có bao nhiêu đảm bảo , bất quá có thể nghe được một câu hứa , mặc kệ có thực hay không , ít nhất có thể khiến cậu an tâm một chút.

“Hảo a.” Lộc Hàm nghe hắn đáp ứng một câu cuối cùng cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi , hắn nói tiếp,“Em là không muốn cho Ngô Thế Huân biết?”

“Không liên quan đến anh.”

Tần Hạo sáng tỏ cười cười, quả nhiên.

“Em cùng hắn ? Không nghĩ tới a tiểu Lộc , một thẳng nam cũng có thể bị em lôi lên trên giường , tôi thật sự đã xem nhẹ em . Xem ra công phu trên giường của em hẳn là rất tốt nha , hắn nơi đó như thế nào ? Đủ to sao ?”

Nghe Tần Hạo hạ lưu vô sỉ nói, Lộc Hàm không muốn tiếp tục quan tâm , vừa định xoay người rời đi , lại bị hắn éo lại . .

“Yên tâm, tôi sẽ không đối với em như vậy, huống hồ lúc trước không phải cũng đã nói xin lỗi sao ?” Tần Hạo cảm thấy mình cho tới nay không đối với ai có thể nhân nhượng đến mức này . Vài ngày nay hắn luôn nghĩ đến Lộc Hàm , còn suy xét có nên đi tìm cậu hay không . Hôm nay trời lại khiến bọn họ gặp nhau , còn để hắn bắt được một nhược điểm của cậu , tuy rằng thái độ Lộc Hàm khiến hắn không vui , nhưng ít nhất vẫn có chút thu hoạch .

“Vậy anh buông tay. Tôi muốn đi làm việc .” Bên kia sự việc cũng đã được xử lý , đám người cũng dần dần phân tán đi , đợi lát nữa cậu cũng nên đi thu thập đống hỗn độn này.

Tần Hạo không biết suy nghĩ cái gì , Lộc Hàm giãy vài cái , liền tránh đi , thẳng một đường quay đầu vào phòng nghỉ.

Sau ngày đó cậu đều sợ trong thời điểm lên lớp gặp phải Tần Hạo , nhưng không biết vì sao , từ sau lần kia, hắn không đến gây rối mình nữa . Lộc Hàm âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng đồng thời có một người không đến tìm mình nữa , là ca ca. Sự việc lần trước , là mình đoán trúng sao ? Nguyên lai Ngô Thế Huân chỉ muốn nhục nhã cậu … Hiện tại mục đích đã đạt được , nên không cần mình nữa phải không ? Hoặc là , chán ghét thân thể mình rồi đi …

Lộc Hàm ôm sách đi ở trên đường, trong lòng rối loạn , lúc này đột nhiên nhìn thấy Ngô Thế Huân cùng Vân Kì đi tới.

Nguyên lai , hắn không đến tìm mình là do dành thời gian đi với bạn gái a , khó trách. Có lẽ là mình đã đoán đúng…

Lúc này Ngô Thế Huân cùng Vân Kì cũng thấy Lộc Hàm.“Tiểu Lộc !” Nàng cười hướng cậu phất tay , một bên Ngô Thế Huân đứng cạnh trên mặt không có bất cứ biểu tình gì , tựa hồ làm như không biết .

“Vân Kì.” Lộc Hàm cũng lễ phép chào một câu, câu chào ca ca đã gần đến miệng , lại bị cậu nuốt trở lại .

“Gọi chị Tiểu Kì đi .” Phát hiện cậu gọi mình như vậy, Vân Kì ra vẻ bất mãn nhìn Lộc Hàm .

“Ân… Tiểu Kì…” Đây là cách gọi vô cùng thân thiết , khiến cho cậu cảm thấy không được tự nhiên, bọn họ cũng không phải rất thân thiết a. Còn có khi Vân Kì nhìn đến mình bộ dáng rất vui vẻ khiến Lộc Hàm bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, nàng không phát hiện ánh mắt Ngô Thế Huân nhìn như có thể đem mình ra chém đầu sao .

Trong lòng Lộc Hàm không hiểu sao bỗng nhiên quặn đau. Ghen tị phải không ? Thấy bạn gái cùng người khác nói chuyện vui vẻ như vậy , ghen cũng là đúng thôi .

 


 

End ~~~

Advertisements

18 thoughts on “HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 25

  1. Lúc này Ngô Thế Huân cùng Vân Kì cũng thấy Lộc Hàm.“Tiểu Dạ !” Nàng cười hướng cậu phất tay, mà một bên Ngô Thế Huân trên mặt không có bất cứ biểu tình gì, tựa hồ làm như không biết cậu .
    Sửa đi nha~~ thời kì thi cử học hành bận lắm a nàng đừng buồn T___T 5tinggggg~

  2. TT_TT Lộc Hàm đáng thương ~ đến lúc nào tên ca ca ngu ngốc kia mới chịu thừa nhận với em chứ 😐
    ta nói chứ thật cũng muốn giúp nàng bộ này T.T nhưng tại ta rất lười, thêm nữa là ta còn có wordpress riêng,cũng đang theo đuổi một dự án, căn bản là không thể gánh phụ nàng fic này rồi T.T
    dù gì đi nữa cũng mong nàng có thể tìm được người trợ giúp nga :* yêu nàng :”3

  3. Huan oi, chu khong chi co 1 tinh dich dau, la 2 day. Mau mau yeu em no di, ta cho met qua =].

    Co gang lam bo nay 1 minh vay Man Man, tui dang cuoi cap hoc nhieu qua, vs lai khoan van chuong hoi do :-P. Fighting!

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s