HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 16

 


( Cái ảnh đz lq )


 

 

“Không sao . Cậu ngủ trước đi.” Lộc Hàm từ lúc gặp Ngô Thế Huân , trong lòng vẫn thấy đau đớn .  Đúng vậy, người kia cảm thấy  mình dư thừa , mình không đủ cố gắng , chỉ đang lãng phí tiền trong nhà . Trong lòng ca ca , mình cùng mẫu thân vẫn không nên tồn tại trong nhà bọn họ , có lẽ mình nên sớm đi tìm việc làm thêm…

Mà hôm nay mình lại hét lên với hắn, nghĩ vậy Lộc Hàm cảm thấy hối hận . Trước đây cho dù không dễ chịu đến thế nào cũng chưa bao giờ hét lên với ca ca , hắn chắc chắn sẽ tức giận đi ? Bọn họ luôn là như vậy, mỗi lần thật vất vả mới có thể nói chuyện với nhau , nhưng chưa từng lần có thể nói một cách vui vẻ……

Lộc Hàm thở dài một hơi, cuối cùng buông sách lên trên giường, lăn qua lăn lại sao cũng ngủ không được.

Ngô Thế Huân phát hiện mình gần đây rất chú ý tới Lộc Hàm , biết ký túc xá cậu ở đâu , biết cậu cuối tuần thích đi thư viện , biết cậu học tập vẫn rất cố gắng . Biết cái nam sinh thường đi cùng cậu là ai , thậm chí còn biết cậu thích đi đâu ăn , biết cậu luôn dùng mấy thứ đồ ăn sẵn không có lợi . Và hắn cũng phát hiện người nọ hiện đang tránh mặt mình , mình không có trốn mà người kia lại  dám trốn hắn . Vài lần cậu nhìn thấy mình hắn sẽ lôi kéo đồng bạn đi hướng ngược lại , thấy như vậy khiến trong lòng Ngô Thế Huân có chút buồn bực . Cũng không hiểu được đây là tâm tình gì nữa.

Ngày cuối tuần , vì người trong ký túc xá đều ở trong thành phố này cho nên đều về nhà , Lộc Hàm nhìn đồng hồ , đã sắp một giờ , không biết nhà ăn còn có cơm ăn không , thay quần áo chuẩn bị đi xuống xem.

“Dì ơi, một phần rau xanh cùng một phần thịt .” Cũng may còn lại mấy món mình muốn ăn .

“Tôi cũng muốn thịt.” Lúc này một thanh âm bên tai cậu vang lên.

Dì nấu bếp nhìn hai người bọn họ có điểm khó xử,“Thịt chỉ còn một phần , vị đồng học này đến trước nên tôi sẽ cho hắn a .”

“Không cần, dì cho hắn đi , tôi không ăn nữa.” Lộc Hàm nhìn Ngô Thế Huân đứng bên cạnh , hôm nay cậu không biết ca ca ở nơi này ăn cơm , cho nên không kịp tránh , hiện tại chỉ có thể kìm nén xấu hổ mà đứng đây . Đồng thời trong lòng Lộc Hàm cũng có nghi vấn, ca ca sao cũng muộn như vậy mới ăn cơm ? Càng kỳ quái là ca ca vốn không thích thịt mà ?

Dì nấu bếp đem thịt cho vào suất của Ngô Thế Huân , rồi mới hỏi Lộc Hàm cần gì. Lộc Hàm nhìn đĩa Ngô Thế Huân , rồi mới bảo dì  “Tôi muốn một phần rau xanh kèm đậu hủ .”

Ngô Thế Huân trên trán nhất thời xuất hiện gân xanh , mình đem phần thịt lấy đi . Vậy tiểu gia khỏa này sẽ không có chút đồ ăn gì tốt sao ?  Khó trách phát triển thật chậm . Ôm cũng không thấy thịt , quả thực mềm mềm giống quả đậu nha .

Lộc Hàm vội vàng tiếp nhận đĩa thức ăn của mình , nghĩ ca ca cũng cũng sẽ không để ý tới mình, thế là chạy nhanh tìm một vị trí đằng xa.

Ngô Thế Huân nhìn cậu liều mạng hướng dãy cuối đi , liền quyết tâm theo sau.

Không nghĩ tới Ngô Thế Huân cũng tới dãy này ăn , Lộc Hàm kinh hách nhìn hắn , thẳng đến khi hắn tại chỗ đối diện mình ngồi xuống  mới vùi đầu ăn cơm.

“Tôi không cần cái này.” Nói xong Ngô Thế Huân đem thịt gắp vào đĩa cậu .

Lộc Hàm nhất thời tim đập lợi hại, ca ca kỳ thật vẫn quan tâm mình sao ? Hoặc là hôm nay hắn bị ấm đầu đi ? Tuy cảm thấy mình nghĩ ca ca như thế là không đúng, nhưng cậu không thể tìm thấy lời giải thích nào khác . Rõ ràng mấy hôm trước mình còn hét lên với hắn , hắn hiện tại không phải là sẽ tức giận với mình sao ?

“Cậu rốt cuộc có ăn cơm không a , đừng ngồi ngẩn ngơ như người ngốc thế .” Ngô Thế Huân ngẩng đầu liếc mắt nhìn cậu.

“Cái kia, ca ca…”

“Tôi chỉ cảm thấy hôm nay thịt không thể ăn.” Ngô Thế Huân có chút không được tự nhiên nói , hắn cũng không biết mình xảy ra chuyện gì , chính là khó chịu khi Lộc Hàm cứ lấy đồ ăn không có chất như vậy . Kỳ thật hắn cũng có thể tưởng tượng trước đây cậu sinh hoạt như thế nào , khó trách mỗi lần trong nhà đưa cho tiền tiêu vặt cậu đều nói vẫn còn. Nghĩ đến đây Ngô Thế Huân liền cảm thấy mình lần trước không nên mắng cậu là dư thừa , kỳ thực cậu bình thường ở nhà đã rất câu nệ không , được tự nhiên rồi .

“Việc lần trước xảy ra là tôi không đúng.” Không nghĩ Ngô Thế Huân đột nhiên giải thích với mình , Lộc Hàm kinh ngạc nhưng rất nhanh liền hiểu được , ca ca hôm nay sở dĩ kỳ quái như vậy hóa ra chỉ là do áy náy việc lần trước . Trong lòng như có một chút mất mát.

“Không phải, em cũng không nên hét lên với anh …” Lộc Hàm nhỏ giọng nói.

“ Ừm đúng vậy” Không nghĩ đối phương lại thẳng thắn nói ra như thế , mặt Lộc Hàm càng đỏ. Xem ra ca ca quả thật thực để ý việc mình hét lên với hắn……

“Sau này đừng ăn mấy đồ ăn thiếu chất đó , cậu có thịt ôm mới thoải mái.” Ngô Thế Huân nói những lời này làm tai Lộc Hàm đều đỏ như sắp xuất huyết.

Cậu chọt chọt đồ ăn trong đĩa hàm hồ “Ưm” một tiếng, rồi mới cúi đầu ăn cơm. Trong lòng làm sao cũng không thể bình tĩnh được.

Ngô Thế Huân nhìn Lộc Hàm cúi đầu không dám nhìn mình, có chút đau lòng, còn có… Một dòng nhiệt lưu hướng hạ thân mình dũng mãnh lao tới khiến cho hắn muốn mắng mình quá lưu manh . ( =))) )

“Ca ca, anh ngồi trước đi .” Lộc Hàm chạy nhanh đem rác của phòng mình lôi ra . Cậu không nghĩ ăn cơm xong ca ca sẽ yêu cầu đến phòng ký túc xá của mình , nhất thời khiến cậu không biết làm sao . Ký túc xá bình thường cũng chỉ có mình dọn dẹp, những người khác đều rất … bẩn , trên bàn đôi khi ăn xong không vứt đồ ăn vặt cùng đồ uống là chuyện bình thường . Mở cửa còn nhìn thấy quần lót Kim Chung Nhân để ngổn ngang trên giường làm Lộc Hàm đỏ mặt , cũng may sàn nhà hôm nay khi mình đi ra ngoài đã quét sạch sẽ .

“Muốn uống nước không ca ca ? Anh chờ em chút ….”

Ngô Thế Huân không ngồi vào ghế mà đem Lộc Hàm áp trên tường, hai tay chống hai bên sườn cậu không cho cậu đi.

“Chúng ta cứ phải xa lạ như vậy sao ?” Bọn họ rõ ràng ở cùng một chỗ gần mười năm , nhưng Ngô Thế Huân hôm nay mới phát hiện ,  bọn họ thật sự ngay cả người xa lạ cũng không bằng .


 

T_____T Dạo này ít comt quá ~ Bùn ghê á ~ Update hơi muộn nên chưa xem lại chương này T_T Có thể ngôn từ còn lộn xộn lớm >””<

Và Tốc độ có thể sẽ chậm hơn một chút ạ

( :”> 2 ngày 1 chương các bác sẽ không bơ em chứ ? )

 

Advertisements

25 thoughts on “HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 16

  1. dạo này em rất cô đơn, chỉ có fic này làm bạn thôi 😥 tỉ ráng mau chuyển ver chươnng mới nhé :* em cảm ơn

  2. Đó, bởi t nói cn người hén lạ lắm, thích ngược á
    Hồi ngta nhẹ nhàng quan tâm thỳ k thèm để ý
    Bây h ngta k gặp mình thỳ ngồi nói
    Lạ là lạ ở chỗ đó
    Tội Lộc gia quá
    1 phút mặc niệm dành cho anh

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s