HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 15


 

 

Chương này có Hae Min làm cùng Bj♥NgOk

 


 

“Lộc Hàm, cậu xảy ra chuyện gì vậy ? Sao mặt cậu đỏ quá , có phải sốt hay không ?”

“Không sao.” Lộc Hàm trả lời một câu cho có lệ . Hiện tại đang trong lớp học , có rất nhiều người , căn bản mọi người đều nói từ chuyên ngành , cho nên có điểm buồn là bình thường ( ý em buồn là vì không biết nhiều từ chuyên ngành >:o chỉ dịch vầy thôi ) . Nhưng Lộc Hàm đỏ mặt không phải vì vậy . Tuy biết không có ai chú ý tới mình , hơn nữa cậu còn cố ý tìm vị trí có thể dựa , nhưng vẫn có chút khẩn trương , sợ người khác phát hiện bí mật này .

Lộc Hàm lần đầu tiên thử nhét thứ đó lên lớp nên chỉ đem khiêu đản rung chỉnh đến độ nhỏ nhất , lại vẫn cảm thấy quá mức kích thích , có thể là do ngồi nên cái đó đi vào rất sâu , cũng có thể vì mình ở trước mắt bao người làm chuyện thủ dâm này nên thấy thẹn thùng , cảm thấy bên trong khiêu đản so với mình đêm đó còn rung động kịch liệt hơn .

“Chúng ta đi ra ngoài hít thở không khí đi hoặc là tôi đưa cậu xuống phòng  y tế .” Kim Chung Đại lo lắng nhìn Lộc Hàm.

“Không cần, tôi không sao.”

Ngô Thế Huân đã một tuần không gặp cậu , từ lần cậu đem trả quần áo bị hắn từ chối như vậy hẳn sẽ không xuất hiện trước mặt hắn lần nào nữa . Chán ghét mình sao ? Cũng đúng , có nam nhân nào có thể chịu được bị thượng rồi bị ném ngay ven đường , còn muốn giúp người kia giặt đồ rồi lại bị ghét bỏ , là ai thì cũng không thể chấp nhận được . Lộc Hàm không phải đứa ngốc . Không biết vì sao , Ngô Thế Huân nghĩ đến mình bị người này chán ghét , liền cảm thấy trong lòng hoảng sợ.

“Kì Kì , em vào phòng học trước đi , anh muốn đi dạo bên hồ.”

“Giải sầu sao ? Em có thể cùng anh a.”

“Không cần, em vẫn là nên lên lớp đi . Nếu bị bắt trốn học sẽ không tốt lắm.”

“Nhưng mà…”

“Không có nhưng gì nữa , lên lớp trước đi .” Nhìn Ngô Thế Huân lạnh lùng, Vân Kì cũng không nói thêm lời nào, chỉ cảm thấy gần đây hắn như có tâm sự , lại không nói ra , mà mình cũng không dám hỏi nhiều . Vân Kì nghĩ , ánh mắt ảm đạm chen lẫn với vẻ buồn rầu thất vọng .

“Vậy được rồi, Thế Huân, đừng quên chờ em tan học cùng đi ăn cơm nga.”

“Ân.” Ngô Thế Huân gật gật đầu cho có lệ . Nữ nhân đúng là phiền toái , suốt ngày yêu cầu mình cùng nàng lên lớp , tiếp nàng tan học còn muốn mỗi bữa cơm phải bồi nàng ăn , hắn phát hiện mình càng ngày càng chán ghét loại cảm giác này .

Ngô Thế Huân đi dạo quanh hồ một mình , kỳ thật , hắn cũng không nhất định tới nơi này , chỉ đơn thuần muốn yên tĩnh một chút . Đúng lúc nhìn thấy có hai người từ xa đi tới .

“Lộc Hàm, cậu nói đi,  ra hít thở không khí có phải dễ chịu hơn hay không ?”

“Chung Đại , chúng ta không cần thiết phải trốn học.”Lộc Hàm mặt vẫn thực đỏ, bị Chung Đại  lôi kéo, cảm giác khiêu đản ở bên trong  đi vào càng sâu , khiến cậu càng ngày càng muốn rên rỉ ra thành tiếng.

“Trốn như thế một lần thì có làm sao đâu , hơn nữa cậu cũng không thoải mái , ở bên trong nào có thể trụ được đến khi tan học. Tôi hỏi cậu, vừa mới cùng lão nhân nói gì ?”

“……”

“Không biết ?” Chung Đại đánh Lộc Hàm một cái ,“Tiểu Lộc a, tuy rằng tôi cũng biết cậu thật sự là một học sinh ngoan , nhưng là người thì cũng có lúc …”

“Ngươi không đi lên lớp ở đây làm gì ?” Đột nhiên một thanh âm phát ra đánh gãy lời nói kế tiếp của Kim Chung Đại.

Kim Chung Đại kinh ngạc nhìn người trước mắt , vị này không phải chủ tịch đại nhân sao ? Chẳng lẽ hội học sinh , bọn họ còn phụ trách bắt người trốn học ? Mà đầu óc Lộc Hàm đã ngừng hoạt động.

Ngô Thế Huân liếc liếc mắt đến người đứng bên cạnh Kim Chung Đại.

“Cả ngày chỉ biết cùng nam nhân câu kết làm bậy, nhà cậu lấy nhiều tiền như vậy đưa đến trường , vậy mà chỉ biết chơi bời thôi sao ? Dưỡng người dư thừa như thế không bằng ra khỏi nhà sớm một chút .” Ngô Thế Huân nói có chút nặng lời , vốn không định tới gần , nhưng nhìn bọn họ , hai người kéo kéo , đẩy đẩy khiến hắn thật sự không thể nhịn được nữa , bất tri bất giác bước đến chỗ bọn họ . Kỳ thật trốn học không phải chuyện quá mức nghiêm trọng, chỉ là nếu trốn học để yêu đương vụng trộm thì… ? Lộc Hàm cậu giỏi lắm. Nhưng mà nhìn mặt hồ ly tinh này đỏ như vậy, không phải là sinh bệnh gì chứ ?

“Này, chủ tịch đại nhân cũng không thể nói chuyện như thế a.” Kim Chung Đại đứng một bên khó chịu lên tiếng , nhiều người trốn học hắn không bắt, sao hắn lại chuyên môn nhằm vào Lộc Hàm ?

Mà Lộc Hàm cũng vì Chung Đại quát to mà phục hồi tinh thần , nghĩ đến nam nhân trước mắt đối với mình đủ loại hiểu lầm, đột nhiên cảm thấy có chút tức giận, hắn chán ghét mình thì thôi đi , vì sao còn muốn hạ nhục mình , luôn cảm thấy mình cùng nam nhân khác có quan hệ làm bậy với nhau !

“Tôi đi với ai là việc của tôi , không cần chủ tịch lo lắng. Còn nữa tôi không có lãng phí tiền của nhà tôi !” Nói xong cậu xoay người lôi Kim Chung Đại bỏ chạy. Khiêu đản cũng bởi vậy mà kịch liệt vận động , làm cho Lộc Hàm nhớ tới mình còn nhét thứ này trong người . Nếu bị ca ca phát hiện thì mình càng hết đường chối cãi . Thế là Lộc Hàm lại chạy nhanh hơn .

Nhìn Lộc Hàm đi xa, Ngô Thế Huân cuối cùng khẳng định một chuyện chắc chắn là mình đã bị cậu chán ghét . Con người nhu thuận  trước đây hiện tại sao lại biến thành như vậy ? Chẳng những dám phản kháng mình , hôm nay nhìn thấy mình lại chạy trốn so với con thỏ còn nhanh hơn , đây là việc chưa từng xảy ra . Hắn vừa rồi còn lo lắng cho Lộc Hàm là có sinh bệnh hay không ? Đúng vậy, nếu Lộc Hàm không phản kháng , Ngô Thế Huân vốn muốn quan tâm hỏi han một chút , ai biết tiểu thỏ bé nhỏ thế nhưng một ngày quay lại cắn người . Chỉ cần nghĩ đến điều này Ngô Thế Huân liền cảm thấy tức giận , cảm giác giống như mình nuôi trong nhà một mèo con ngoan ngoãn nhưng vào một hôm đột nhiên hung hăng cào chính mình một cái , mặc dù chỉ một lần thôi , cũng đủ  khiến chủ nhân chú ý.

Đêm khuya ở ký túc x , Lộc Hàm còn cố gắng chép lại bài học hôm nay.

“Tiểu Lộc, cậu đi ngủ sớm một chút đi , đừng đọc sách nữa . Hôm nay chủ tịch kia nói chuyện hơi quá đáng, cậu cũng đừng để ý đến hắn .” Kim Chung Đại vẫn không biết bọn họ có quan hệ , chỉ nghĩ do Lộc Hàm bị Ngô Thế Huân mắng nên cảm thấy chịu nhục cho nên tức giận phản kháng.

 

Advertisements

2 thoughts on “HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 15

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s