HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 7 – Đã Chỉnh Sửa

THÔNG BÁO : Từ C1 -) C6 đã được chỉnh sửa lại rồi nên mong các vị qua đó đọc lại được không ạ ( ^.^ )
Thực xin lỗi vì sự thay đổi đột ngột này ( TT.TT~ ) Hí hí ~ Dù sao thì trong thời gian chờ đợi … mọi người hãy giết thời gian bằng cách đó nhé =)))

 


Lộc Hàm trước khi đi ra còn có chút lo lắng, không biết ra ngoài rồi nhìn thấy Ngô Thế Huân sẽ phải nói cái gì, cũng không biết có nên mở miệng giải thích hành vi của mình hôm nay hay không. Nhưng cuối cùng khi cậu thu hết can đảm bước ra ngoài mới phát hiện bản thân mình căn bản đã suy nghĩ quá nhiều. Ngô Thế Huân đã nằm trên giường ngủ từ lúc nào rồi, có lẽ là bởi vì uống quá nhiều rượu, tuy rằng khi nãy cũng đã thanh tỉnh vài lần nhưng vẫn là không tránh khỏi đau đầu, mệt mỏi. Cho nên liền rất nhanh lại mơ hồ ý thức, dần dần chìm vào giấc ngủ.

Lộc Hàm đứng bên giường nhìn Ngô Thế Huân thật lâu, vươn tay ra muốn chạm vào khuôn mặt hắn, nhưng cuối cùng vẫn là rụt rè mà rút tay trở về. Nhẹ nhàng mở miệng nói một câu:

– “Thế Huân, ngủ ngon.” Sau đó liền đi ra ngoài.

Ngày hôm sau khi thức dậy, Lộc Hàm nghĩ nên chuẩn bị bữa sáng chu đáo cho Ngô Thế Huân, lúc đi qua phòng mới phát hiện trong đó căn bản đã không còn ai. Có chút hụt hẫng, thử tìm quanh nhà, Lộc Hàm cuối cùng cũng ý thức được hắn ta thật sự rời khỏi . Trong lòng đột nhiên nổi lên đau đớn cùng một chút mất mát . Rõ ràng tối hôm qua còn uống rượu , hôm nay sao mới sớm như vậy đã vội rời đi ? Không lẽ hắn còn nhớ chuyện ngày hôm qua sao? Chính vì thế nên mới có suy nghĩ không muốn nhìn thấy mình nữa ? Không biết nếu hắn biết mình là cố ý đăng kí theo học ở đó liệu sẽ thế nào? Có tức giận không? Có đến chất vấn mình không? Mà cho dù đến tìm mình một lần thôi cũng tốt lắm rồi. Nghĩ tới đây Lộc Hàm lại bất giác thở dài.

Lại nói tới Ngô Thế Huân, kể từ sau hôm đó cũng chưa thấy hắn trở về nhà. Lộc Hàm như trước chờ đợi đến khổ sở nhưng vẫn là kiên trì chờ đợi hắn. Bởi vì Lộc Hàm luôn nghĩ tới việc rất nhanh nữa thôi có thể cùng Ngô Thế Huân đi học, nghĩ sau này đều có thể ngày ngày cùng hắn sinh hoạt cùng một chỗ, Lộ Hàm liền phi thường chờ mong.

Tới ngày khai giảng, Lộc Hàm đi vào trong ngẩng mặt nhìn ngắm ngôi trường mới, cảm thấy rất phấn khởi. Lúc đứng ở cổng trường cũng vô cùng kích động. Bình thường những sinh viên năm nhất đều vì cuộc sống mới mẻ ở trường đại học mà hồi hộp và vui mừng.

Nhưng riêng Lộc Hàm thì lại vì một con người bên trong ngôi trường này mà trái tim trở nên hỗn loạn.

Nhưng đã qua vài ngày mà Lộc Hàm vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng Ngô Thế Huân. Một ngày trước khi lên đường tới trường nhập học, Lộc Hàm cũng đã nghe mẹ nói qua rằng Ngô Thế Huân cũng đã biết cậu chọn theo học trường này nhưng cũng không có kinh ngạc cũng không có hỏi han cái gì. Trước đó cha Ngô Thế Huân cũng đã có ý muốn Ngô Thế Huân ngày nhập học hãy ra đón Lộc Hàm nhưng hắn lại từ chối, nói hôm đó hắn rất bận không thể ra đón. Cho nên đến bây giờ Lộc Hàm cũng chưa một lần nhìn thấy bóng dáng hắn. Kí túc xá mới mỗi phòng sẽ có bốn người ở, đây chính là quy định của trường học. Lộc Hàm bình thường cũng là một người khá trầm tính, cho nên cùng bạn ở chung kí túc xá cũng không có vấn đề gì.

Trong số nam sinh cùng ở với Lộc Hàm có một người tên Kim Chung Đại, cậu ta rất thích nói chuyện phiếm với Lộc Hàm Cậu bạn đó trông khá sáng sủa, tính tình cũng hòa nhã. Cậu ta hỏi Lộc Hàm thi vào trường này được bao nhiêu điểm, sau khi nghe Lộc Hàm trả lời liền trợn trắng mắt:

– “Gì chứ? Điểm cậu cao như vậy sao không tới trường khác học ? ! Không phải thi vào trường khác nhưng bị loại chứ ?”

– “Không có, trường này chính là nguyện vọng một của tôi.” Lộc Hàm cười cười nói.

“Không đùa đấy chứ ?!?”

“Có cái gì kỳ lạ sao, tôi rất thích ngôi trường này. Quang cảnh rất đẹp , chính là ưu điểm lớn nhất a.”

“Nói là nói như vậy. Nhưng không lẽ người nhà cậu không nói gì hay sao? Cái kia…Điểm của cậu thật sự rất cao nha.”

“Thôi vậy, cậu sắp xếp hành lí đi. Dù sao cũng nhập học rồi.” Khi thấy Lộc Hàm bộ dáng không muốn nói tiếp chuyện này, Kim Chung Đại cũng không hỏi thêm điều gì , ngay sau liền tìm những đề tài khác để nói.

“Đúng rồi, Lộc Hàm. Cậu có muốn tham gia vào câu lạc bộ nào không?”. Kim Chung Đại trong tay cầm một xấp những tờ rơi giới thiệu về từng CLB đang hoạt động trong trường đặt tới trước mặt Lộc Hàm.

“Tôi không có hứng thú.”

Lộc Hàm nói xong đem một chồng lớn tờ rơi đó để lại trên bàn. Đột nhiên cậu liếc thấy tên hắn, chủ tịch hội học sinh: Ngô Thế Huân.

“Tôi muốn tham gia hội học sinh.”

“Không phải cậu vừa nói không có hứng thú sao? Sao giờ lại đổi ý rồi?”. Kim Chung Đại ngạc nhiên quay qua nhưng không thấy ai trả lời, chỉ thấy Lộc Hàm ngồi nhìn chằm chằm vào đống tờ rơi trên bàn cười ngốc.

Xem Lộc Hàm đột nhiên nhiệt tình như thế, Kim Chung Đại cảm thấy rất kỳ quái, nhưng lại nghĩ không dễ mới thấy Lộc Hàm tươi tỉnh như vậy, Kim Chung Đại cũng không suy nghĩ gì thêm nữa .

– “Tôi cũng tham gia, nhưng trước hết phải đăng kí vào một CLB mới được. Cậu định chọn CLB nào ?”

“Cái này…”. Lộc Hàm đột nhiên buồn bực, trong đầu vốn chỉ nghĩ đến có thể cùng Ngô Thế Huân ngày ngày gặp gỡ mà không nghĩ tới sẽ vào CLB gì mới thích hợp, căn bản không biết nơi đó có phù hợp với mình hay không.

– “Cậu chọn nơi nào thì tôi cùng chọn với cậu đi”.

Nghe thế liền khiến Kim Chung Đại buồn bực , rõ ràng vừa nãy hứng thú cao như vậy còn làm cậu tưởng rằng tên kia đặc biệt thích CLB nào trong đó, ai ngờ lại tùy tiện như vậy? Chẳng lẽ trong hội học sinh có rất nhiều gái đẹp sao ?

Khai giảng qua vài ngày Lộc Hàm vẫn chờ đợi có thể nhìn thấy Ngô Thế Huân nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng hắn trong trường, trong lòng kìm được không một chút đau đớn nhưng là lại không dám chủ động đi tìm hắn. Trước giờ vẫn nghĩ đến chỉ cần mình cùng hắn học tại cùng một nơi là được rồi, hiện tại Lộc Hàm mới phát hiện càng ở gần cậu càng nhớ nhung hắn, mong muốn gặp được người kia cũng càng nổi lên mạnh mẽ.

Vào này trường mấy ngày Lộc Hàm mới biết được Ngô Thế Huân quả thực vô cùng nổi tiếng, liền cảm thấy có chút may mắn khi không có do dự mà chọn học nơi này, bằng không tin tức về hắn sẽ hoàn toàn bị cắt đứt.

Hôm nay, Lộc Hàm cùng Kim Chung Đại đang dùng cơm trong nhà ăn, đột nhiên thấy được Ngô Thế Huân đang ngồi cách đó không xa, điều này khiến Lộc Hàm thiếu chút nữa hất đổ cả khay thức ăn trước mặt. Nhưng là chỉ chốc lát sau cậu để ý ngồi đối diện với Ngô Thế Huân là một nữ sinh bộ dáng vô cùng xinh đẹp, lại cùng hắn nói nói cười cười rất thân mật. Nhất thời trong lòng cảm thấy lạnh đi ít nhiều.

“Này Lộc Hàm, cậu đang nhìn gì thế ? Ăn đi chứ.” Kim Chung Đại lay gọi Lộc Hàm.

“A… Được rồi.” Lộc Hàm vội cúi đầu ăn cơm. Lúc này liền nghe thấy đám con gái bàn bên cạnh đang nói chuyện phiếm có nhắc tới tên Ngô Thế Huân nên dừng lại lắng nghe.

“Ôi, Ngô Thế Huân đã có bạn gái rồi đó.”

“Hình như nghỉ hè hai người bọn họ mới quen nhau. Nghe nói đứa con gái kia biết Ngô Thế Huân nghỉ hè không trở về nhà nên cố ý ở lại trường cùng cậu ta đó.”

“Có chuyện đó sao? Ôi buồn quá. Lại có người đi trước mình một bước.”

“Đúng thế. Chúng ta lại mất đi một mĩ nam mất rồi TT….TT”

Quen nhau khi nghỉ hè sao ? Không nghĩ tới mình vừa tới liền có tình địch. Lộc Hàm nhìn người đang ngồi với Ngô Thế Huân kia, đột nhiên cảm thấy không còn cảm giác muốn ăn, gẩy gẩy vài miếng thịt trong đĩa. Bộ dạng đó của Lộc Hàm khiến Kim Chung Đại ngồi đối diện không khỏi trợn mắt hoảng sợ.


 

 

Advertisements

11 thoughts on “HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 7 – Đã Chỉnh Sửa

  1. Sao tui cứ thấy thoang thoảng 1 mùi dấm chua ở đây nhỉ
    Có hồi nào a Huân quen chị kia để bớt nhớ chị nhà k nhỡ
    Dự đoán là cn bé kia sẽ bị đầu gấu Bắc Kinh đây khủng bố tinh thần
    Au cố gắng ra chap mới đều đều ne
    Yêu au *moaaaaaa*

    • =))) Bình tĩnh nhá

      TvT Đừng có chỉ vì 1 phút nông nổi mà mua xăng đến đốt nhà taz nha ~~~

      :v

      .
      .
      .
      .
      .
      .
      .
      .
      .
      .
      .
      Giá xăng đang rất đắt đó

      T.T Cơ mà nguy cơ thị trường kinh tế sắp phá sản =)))

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s