HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 5+6

Chương 5 Ngô Thế Huân vừa mở cửa phòng mình ra , nhìn thấy Lộc Hàm toàn thân trần trụi, bày ra tư thế cầu hoan cực kỳ dâm đãng , theo hướng nhìn của mình , vừa vặn có thể thấy rất rõ ràng hậu huyệt kia đang cắm căn cự đại dương cụ giả  ra vào hậu huyệt hồng nhạt . Tuy rằng nhìn không thấy khuôn mặt Lộc Hàm , nhưng Ngô Thế Huân lập tức có thể kết luận người đó chính là Lộc Hàm , hơn nữa nghe thanh âm cũng rõ người kia hiện tại đang rất hưởng thụ. Hắn trước giờ chưa từng gặp qua một Lộc Hàm như thế này nên càng làm cho hắn khó mà tin được . Cảm giác được hình như có người đang nhìn mình, Lộc Hàm theo phản xạ quay đầu nhìn lại thấy cửa không biết từ khi nào đã bị đẩy ra, đứng đó lại là người mà mình mong nhớ ngày đêm, trong lòng vui mừng không thể tả, nhưng đột nhiên nhận thức được hành động đang làm, Lộc Hàm khiếp sợ nhìn Ngô Thế Huân , chính mình cũng cảm giác toàn thân nháy mắt băng lãnh , vừa mới phát dục sắc hồng cũng nhất thời tán đi, thay vào đó là sắc mặt trắng xanh. Chưa ai kịp phản ứng , Lộc Hàm đã nghe thấy cửa “Phanh” một tiếng, người nọ sớm xông ra khỏi cửa. Lộc Hàm ngồi trên giường ngốc lăng , người kia thật là anh trai mình sao ? Sao hắn tự nhiên trở về ? Thời điểm này sao lại trở về ? Bị hắn phát hiện rồi sao ? Cái kia … bộ dáng dâm đãng đó của mình , lại ngay trên giường hắn … Còn rên rỉ tên hắn, tình cảm cấm kị này cũng bị phát hiện đi ? Lộc Hàm cảm thấy toàn bộ cơ thể đóng băng lại , có cái gì đó nóng bỏng trong mắt chảy ra . Bị hắn thấy được chính mình như vậy nhất định sẽ không chịu nổi. Còn có, cảm thấy ghê tởm ? Ngô Thế Huân đi trên đường, sắc mặt càng thêm âm trầm, sinh khí muốn tiêu tán ngay ra ngoài. Nếu là hắn trong quá khứ thì hẳn là sẽ cho Lộc Hàm một cái tát rồi chất vấn vì sao dám ở trong phòng hắn làm chuyện này ! Nhưng Ngô Thế Huân vẫn không muốn tin Lộc Hàm thật sự đối với hắn có thứ suy nghĩ này ! Ngẫm lại hắn liền cảm thấy ghê tởm , toàn thân nổi da gà , vừa sinh khí cùng buồn bực , không chỉ thế , chính mình vừa nhìn thấy Lộc Hàm bộ dáng tự an ủi rõ ràng thực chán ghét , vậy mà thân thể đã có phản ứng ! Điều này làm tâm tình Ngô Thế Huân càng thêm phiền nãoo , chẳng lẽ do chính mình đã lâu không kết giao với nữ nhân  ?! Đúng lúc này, di động Ngô Thế Huân vang , mở ra vừa thấy là bạn thời trung học điện tới , lúc này hắn mới nhớ mục đích mình trở về . “Gì ?” “Thế Huân , mày sao còn chưa tới ?  Trời đã tối rồi a .” “Tao hiện tại đang tới đây. Đợi một chút .” Đó là bọn đồng học trung học tụ tập , vốn không định về nhà, kết quả đám bạn hữu vẫn buộc chính mình nhất định phải xuất hiện, bằng không chính là không xem bọn họ là bạn bè , thế là hắn quyết định trở về. Đến một quán bar tư nhân nhỏ , Ngô Thế Huân đẩy cửa ra liền thấy những gương mặt quen thuộc , hướng hắn vẫy tay. “Sao vậy không mang bạn gái tới đây ?” Ngô Thế Huân không biết vì cái gì nghe xong trong đầu đột nhiên hiện lên gương mặt Lộc Hàm khi nãy, có chút buồn bực nói: – “ Tao không có bạn gái .” “Không phải chứ ! Vẫn còn quên không được Hạ Vũ Vi sao  ? Nghe anh em đi, đời này thiếu gì gái đẹp, không nên vì một đứa con gái bình thường mà trở nên như vậy” “Được rồi. Nói ít đi.” Ngô Thế Huân thực ra đối với Hạ Vũ Vi là ai cũng không nhớ rõ . Mọi người thấy Ngô Thế Huân vừa đến đã bày ra bộ mặt u ám, nhìn qua như thần chết, càng tưởng đã đụng tới chuyện thương tâm của hắn, những người ngồi đó cũng không đem chuyện đó ra nói đùa nữa . “Tốt lắm, đến uống rượu, đêm nay chúng ta không say không về.” “Mấy người rốt cuộc có hay không đem nữ nhân để vào mắt a ? Các người uống rượu còn chúng tôi thì sao đây ?” “Đội trưởng, em nhớ rõ nơi này là anh giới thiệu. Đến quán bar mà không uống rượu chẳng bằng tới quán trà sữa nói chuyện phiếm a .” Nói xong các nam sinh bắt đầu gọi phục vụ rồi uống rượu ồn ào. Ngô Thế Huân bởi vì tâm tình phiền não , hắn lại không thích những nơi ồn ào nhiều chuyện này, một lúc sau viện ra lý do rồi rời đi, mọi người xem hắn có vẻ không vui nên cũng không giữ lại thoải mái để hắn đi . Ngô Thế Huân đi rồi , rất nhanh có rất nhiều nữ sinh trong đó ra về , khiến cho một đống nam sinh trong đó chán nản . “Chúng mày nói thằng Huân có tâm sự gì ?” “Không biết, có lẽ nào vì đứa con gái tên Hạ Vũ Vi kia ?” “Thằng đó tính tình dạo này so với bị thất tình càng khủng bố…” “Tao thấy nó giống có gì đó bất mãn a.” … Ngô Thế Huân đi một mình trên đường, không biết muốn đi đâu , ngẫm lại cảm thấy buồn cười, rõ ràng người sai không phải hắn, sao vậy mà lại biến thành hắn không dám trở về . Bất quá giờ trở về nhất định chạm mặt người kia, hắn vẫn là không quay về thì tốt hơn . Lúc này đi ngang qua một quán bar còn mở cửa, hoàn cảnh so vừa mới chỗ kia tốt hơn nhiều, vẫn là đi vào ngồi một chút . Một tên con trai đẹp trai, phong độ ngồi ở quán bar một mình , Ngô Thế Huân rất nhanh trở thành tiêu điểm của rất nhiều con mắt trong đó , nhưng hắn cũng không hề để ý , chỉ ngồi ở quầy bar liên tục uống rượu . Nghĩ đến Lộc Hàm hóa ra là một tên dâm mỹ phóng đãng , khẳng định đã cùng rất nhiều nam nhân làm chuyện như thế. Ngô Thế Huân trong lòng sinh ra cảm giác rất quái dị , nhưng rất nhanh bị hắn xem nhẹ , chỉ cảm thấy hai chữ ” ghê tởm ”. Trong tay , rượu cũng bị chính mình đổ một ly lại một ly. Nhưng càng uống càng nghĩ đến , Ngô Thế Huân càng nhớ tới hình ảnh buổi chiều kia. Làn da Lộc Hàm thực trắng , sờ lên hẳn sẽ vô cùng thoải mái, dáng người cũng đẹp lắm, nhất thời Ngô Thế Huân cảm giác thân thể một trận khô nóng. Hắn đột nhiên vì tình dục mà chính mình cảm thấy đáng xấu hổ, chẳng lẽ thật sự muốn tìm nữ nhân tới dập hỏa ? “Chàng trai, muốn tìm một người phải không ?” Đúng lúc này một cô gái trẻ tuổi mặc váy ngắn bó sát hở ra bộ ngực vĩ đại đi tới, nhìn người đang ở uống rượu trước mặt đứng uốn éo. “Xem cô cũng vẫn còn trẻ, hẳn là vẫn đang đi học đi ?” “Đúng thế. Anh có tâm sự sao ? Lời nói ? Muốn hay không cùng ta tâm sự  ?” Chương 6 : Thời điểm này Ngô Thế Huân đã thanh tỉnh một chút , cảm giác có người hôn hắn, mơ mơ màng màng nghĩ tới Lộc Hàm , có chút gian nan mở to mắt , phát hiện hắn không phải đang ở phòng mình , cũng không biết đây là nơi nào , có điểm giống khách sạn, lúc này hắn mới phát hiện người vừa mới hôn hắn là nữ nhân ở quán bar , Ngô Thế Huân mới nhớ tới sự tình ban nãy . Đêm nay mình cũng tìm được người dập hỏa , cũng sẽ không chất vấn nữ nhân kia vì sao dẫn hắn đến đây . Rất nhanh cảm giác bị rượu hành lại nổi lên làm hắn có chút choáng váng muốn nôn. Lúc cô gái kia dùng tay sờ sờ trên người hắn , hắn trong đầu bỗng nhiên hiện lên bóng dáng Lộc Hàm , nhất thời tâm tình càng thêm trầm xuống , vung tay đẩy nữ nhân ra , xuống giường lấy quần áo. “A ? Ngươi muốn đi đâu ?” Tại quán bar bọn họ cùng nhau uống một ít rượu, tuy rằng biết Ngô Thế Huân say, nhưng nhìn hắn cũng không có vẻ muốn cùng cô lên giường , hơn nữa 419 thời đại này cũng không phải kỳ quái gì . Vì sao đang làm , hắn lại đẩy mình ra mà chạy ? Ngô Thế Huân không nhìn qua cô gái , một mạch xoay người cầm áo khoác rời khỏi khách sạn. Vẫn rất muốn nôn thế nhưng lại cố chịu đựng, bên ngoài gió thổi lạnh khiến cho Ngô Thế Huân thanh tỉnh một ít. Hắn gọi một chiếc taxi , nói bác tài địa chỉ nhà. Bởi đầu thực hỗn độn , cũng không suy nghĩ về nhà có cái gì không đúng . Nghe dưới lầu cửa “Phanh” một tiếng khiến Lộc Hàm đang nằm trên giường hoảng sợ . Như thế , trừ bỏ người kia, còn ai vào đây có thể trở về ? Lộc Hàm đến dép cũng quên đi , liền chạy một mạch xuống dưới . Đến cầu thang nhìn thấy Ngô Thế Huân ngã vào cửa, Lộc Hàm vội vàng chạy tới, ngửi thấy trên người hắn toàn mùi rượu, còn có … Trên người hắn còn có mùi nước hoa nữ nhân . Kìm nén đau đớn trong lòng , Lộc Hàm nâng hắn dậy. Hắn có chuyện gì mà uống nhiều rượu như vậy ? “Thế Huân, anh có chuyện gì vậy ?” Ngô Thế Huân đột nhiên bừng tỉnh quay đầu nhìn Lộc Hàm , một lát sau liền đẩy ra, nhưng không biết bởi vì Ngô Thế Huân say nên khí lực giảm đi hay do Lộc Hàm sóng chết không buông, nên vẫn là Lộc Hàm ôm hắn thật chặt , Ngô Thế Huân đẩy cậu vài lần thế nhưng không thể đẩy ra, sẵn bực bội trong người liền rống lên: – “Cút ngay, đừng gọi tao là anh. Thực quá ghê tởm. Ọe….” Ngô Thế Huân ghê tởm chỉ là nói , nhưng vì hắn đã muốn nôn từ khi xuống xe , lúc này liền thật sự nôn ra. Còn nôn hẳn lên áo ngủ của Lộc Hàm . Lộc Hàm ngây ngốc nhìn Ngô Thế Huân , thương tâm nghĩ bản thân mình khiến hắn thực sự ghê tởm đến vậy sao ? Đem Ngô Thế Huân đỡ đến sô pha ,“Anh.. À.. Thế Huân.. Trước tiên uống nước đã được không ?” “Khỏi đi, tao muốn đi ngủ.” “Để em đưa anh về phòng. Ngủ ở đây sẽ bị cảm lạnh”. Vừa nói xong Lộc Hàm cùng Ngô Thế Huân tựa hồ mỗi người đều đến cái gì đó, bầu không khí có chút xấu hổ. Mặt  Lộc Hàm cũng có chút nóng lên. Hồi lâu Ngô Thế Huân mới nói một câu,“Không cần.” “Ở ngoài này sẽ cảm lạnh , vậy anh vào phòng cha ngủ đi.” “Được rồi.” Lộc Hàm không nói gì , chỉ đỡ hắn lên lầu . Nhìn mình cùng Ngô Thế Huân người đầy dơ bẩn còn chưa xử lí , Lộc Hàm nhịn không được mở miệng,“ Thế Huân , có thể hay không trước tiên … tắm rửa một chút….” “Sao mày phiền quá vậy ? Tao đã nói là không cần.”. Ngô Thế Huân không nhịn được quay ra nạt. Lộc Hàm bất đắc dĩ, chỉ có thể đem quần áo bẩn trên người Ngô Thế Huân cởi bỏ, rồi mới dìu hắn lên trên giường. Cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng nhìn thấy cái đó của hắn , đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng kỳ thật cũng rất tuyệt vời . Bình thường hắn cũng không thèm liếc mình một cái , đừng nói mình ở dạng này đã bị hắn nhìn thấy,không những thế còn ngại chính mình phiền . Thay quần áo cho Ngô Thế Huân xong, Lộc Hàm mới nhớ tới chính mình cũng bị bẩn , xem ra cần tắm rửa lần nữa . “Thế Huân , nghỉ ngơi đi. Em phải đi tắm rửa một chút. Cần gì cứ gọi nhé.” Không biết Ngô Thế Huân không biết có nghe thấy hay không . Lộc Hàm liền cầm quần áo sạch sẽ vào phòng tắm. Bởi vì là đang trong nhà , tắm rửa nên không khóa cửa . Lộc Hàm không nghĩ đang lúc mình tắm rửa , lại bị Ngô Thế Huân đột nhiên xông vào, đứng trước bồn cầu giải quyết vấn đề tế nhị. Chờ Ngô Thế Huân giải quyết xong hết , lúc đó mới chính thức tỉnh rượu , liền phát hiện phòng tắm có người tắm rửa. Hơi nước tràn ngập toàn bộ phòng, bên trong độ ấm cao hơn , mông mông lung lung có thể nhìn thấy Lộc Hàm ở bồn tắm lớn , bả vai lộ ra bên ngoài, Ngô Thế Huân đột nhiên cảm thấy người này bình thường rất yêu diễm, chỉ là đáng tiếc cách một tầng hơi nước, hắn nhìn không thấy biểu tình hiện tại Lộc Hàm. Ngô Thế Huân cứ như vậy nhìn , nhất thời quên đi ra ngoài. Thấy hắn đã đi xong nhưng vẫn đứng nhìn mình , không có ý định ra ngoài , Lộc Hàm mặt trướng đỏ bừng . Cậu hiện tại không có cách nào tiếp tục tắm rửa cũng không có cách nào đi ra. Không khí lại một lần xấu hổ , chỉ là lúc này còn chứa một tầng tình cảm ám muội. Trong không khí đó, Lộc Hàm đột nhiên cảm thấy Ngô Thế Huân có lẽ cũng không ghê tởm chính mình , cho nên hiện tạimới ngây ngốc không phản ứng. Nhưng mà trước hết phải mở miệng . “Cái kia… Anh, có thể đem khăn tắm lại đây giúp em không…E…m..em hiện tại..” Lộc Hàm căng thẳng, quên mất ban nãy Ngô Thế Huân không cho cậu gọi hắn là anh . Mà Ngô Thế Huân cũng vì lời nói của Lộc Hàm mà tinh thần phục hồi lại , thầm mắng mình đang làm cái trò gì , liền vội vàng nói một câu: “Tao ra ngoài. Tự lấy đi. Mà..ừm. Cứ bình tĩnh mà tắm” nói xong liền xoay người, không thấy được ánh mắt mất mát của Lộc Hàm, đi thẳng khỏi cửa. Mà bây giờ Lộc Hàm cũng không còn tâm tình tắm rửa , hiện tại trái tim cậu đang đập rất nhanh, nghĩ đến chính mình trần truồng trong vòng một ngày bị Ngô Thế Huân nhìn thấy tới hai lần , liền mặt đỏ giống y trái cà chua . Tuy rằng lần thứ hai có thể hắn không thấy rõ nhưng bất quá chính mình khi nãy lại muốn dụ hoặc hắn, ngẫm lại liền cảm thấy mình quá lớn mật. Nhưng Ngô Thế Huân cũng không có tới gần , quả nhiên, vẫn là chán ghét chính mình đi , Lộc Hàm không biết sau này nên làm sao đối mặt với hắn tiếp . Mà bên ngoài , Ngô Thế Huân trong lòng cũng không bình tĩnh nổi , hắn không rõ vì cái gì mà mình trong một ngày đều trong khiếp sợ mà vượt qua , hơn nữa trong vòng một ngày có thể phát sinh quá nhiều chuyện. Lộc Hàm khi nãy nói câu kia, là muốn dụ hoặc mình sao ? Ngô Thế Huân không muốn thừa nhận bản thân trong nháy mắt ấy cũng dao động cảm xúc. Trong lòng không ngừng mắng người kia đê tiện, luôn muốn bị đàn ông đè ra thượng .   419 : For One Night : Tình Một Đêm


TvT Có gì sai sót thì bỏ qua nhá ~ 2 chương này taz pải edit lại nhiều quá >”< Ai rảnh đăng kí làm 1 tay với taz đuê V.V Trong này NTH xưng là : Mày – Tao Ta cứ thấy nó sao sao ế . ( ~~~ Đây là do chụy : Tớ là người nhớn – thay cách xưng hô nhé =]] Hơm lq đến Mẫn TvT ) … Nhưng bạn nào có cách xưng hô hay hơn thì inbox

Advertisements

5 thoughts on “HunHan – Ân Ái Triền Miên – Chương 5+6

凸(⊙▂⊙✖ ) | ( ̄^ ̄) | ლ(¯ロ¯ლ) | (╰_╯) | (‾-ƪ‾) | ╮(╯_╰)╭| ( ¯(エ)¯ ) | (҂`з´) | (☆ _ ☆)| Σ( ° △ °|||) |(・⊝・∞)| (҂⌣̀_⌣́) | (¬_¬) | |_・) | (◣_◢)凸| ( ˇ෴ˇ ) | ≖‿≖ | ( ¯¯ー¯¯ ) | ( ̄■ ̄;)!? | ~(‾▿‾~) | (❁´▽`❁) | ◕‿◕ |(*´▽`*) | (▰˘◡˘▰) | (╯3╰) | (づ ‾‾ ³ ‾‾ )づ♥❤ | (愛´∀`愛) | ✿♪♫ | (●´□`)♡ | ≧◠◡◠≦✌| ≧'◡'≦ | (>‿♥) | ♥‿♥ | ◙‿◙ | ».« | ಠ_ృ | ಥ_ಥ | v3v | (─‿‿─) |

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s